Tất nhiên không phải Chu Kiến Quốc không mua nổi mà anh thật sự không ăn được những thứ ngọt như vậy.Có một lần anh cũng ăn kem ốc quế với đồng nghiệp khác,vừa ăn một miếng anh đã cảm thấy không thích,về sau sẽ không bao giờ ăn nữa.
Anh đi mua đồ cho chủ thầu nên không thể ở ngoài lâu, vội vàng tạm biệt La Bối rồi chạy về công trường.
La Bối nhìn bóng dáng anh rời đi, không khỏi thở dài: "Chú Chu của em là một người vô cùng chăm chỉ ."
Cô chưa thấy người nào nỗ lực làm việc như anh.
Giống như các phẩm chất chăm chỉ, tích cực, tự hạn chế này đã khắc vào trong xương anh vậy,mặc dù anh ở trong hoàn cảnh như vậy, cũng sẽ không lãng phí một giây một phút nào.Có lẽ lãng phí thời gian đối với anh là một việc thực đáng xấu hổ, cho nên anh tận dụng tối đa thời gian để làm việc kiếm tiền.
Phương Cảnh Châu làm sao hiểu được lời này,giờ phút này tất cả tâm tư của bé chỉ đặt trên cây kem ốc quế.
Biết Phương Cảnh Châu phải về quê,vốn dĩ Trần Lan vô cùng chán ghét bé thì mấy ngày hôm nay nhìn bé cũng thuận mắt hơn rất nhiều, ít nhất không cố ý tìm bé phiền toái, thậm chí còn đưa cho thím Trần 2000 tệ xem như tiền phí sinh hoạt của Phương Cảnh Châu.
Trần Lan cũng không thiếu tiền,lúc trước cha ruột của Phương Cảnh Châu đưa cho cô ta một số tiền lớn.Tuy cô ta tiêu xài hoang phí nhưng những năm gần đây cũng không thiếu đàn ông, vẫn luôn không đi làm, nhưng cũng vẫn có tiền tiêu, đây là cuộc sống của Trần Lan.
Triệu Phiên Phiên mua cho Phương Cảnh Châu vài bộ quần áo, còn mua rất nhiều đồ chơi.Các khách thuê khác cũng biết hoàn cảnh lúc trước của bé nên có người tặng bé sách vẽ tranh hoặc đồ ăn vặt.Mấy ngày hôm nay Phương Cảnh Châu coi như là nhân vật chính trong khu nhà.
La Bối biết Phương Cảnh Châu đi theo bà ngoại trở về quê, cuộc sống cũng không phải ngay lập tức từ địa ngục lên thiên đường vì ông bà ngoại đối với bé cũng không quá quen thuộc.Đối với một đứa bé,để thích ứng với một hoàn cảnh mới so với người lớn thì khó khăn hơn nhiều.Nhưng đây đối với Phương Cảnh Châu lại là lựa chọn tốt nhất,về mặt vật chất có lẽ bé sẽ không được hưởng hoàn cảnh tốt nhất nhưng ít nhất bé sẽ là một đứa trẻ bình thường.
Qua câu chuyện của Phương Cảnh Châu, La Bối nghĩ đối với rất nhiều đứa trẻ, có được một tuổi thơ bình thường đã là chuyện vô cùng quý giá.
Giang Tư Hàn biết Phương Cảnh Châu phải đi nhưng người còn đang ở đoàn phim, thật sự không thể về được, cũng không có thời gian đi chọn quà nên đành phải chọn quà trên mạng, cũng không biết có kịp thời gian giao hàng không.Anh đành phải gửi cho La Bối 500 tệ,nhờ cô mua giày và quần áo cho Phương Cảnh Châu hoặc là dẫn bé đi chơi tuỳ thuộc vào La Bối.
La Bối nhận tiền rồi nói đùa: "Cảm ơn ông chủ."
Giang Tư Hàn nhìn tin nhắn này mà bật cười:
"Tôi ở đoàn phim ăn ở đều không cần tiền, chờ nhận được thù lao đóng phim, sau khi đóng máy,tôi mời mọi người đi ăn buffet hải sản."
La Bối cố ý bất mãn nói:
"??? Anh sắp thành đại minh tinh rồi,mà chỉ mời chúng tôi ăn buffet một trăm tệ một người thôi á??? lương tâm anh không bị cắn rứt sao?"
Lúc này Giang Tư Hàn đang nằm trên giường của khách sạn, mới vừa tắm xong, cũng không có hứng thú đọc kịch bản nên muốn nói chuyện qua video với La Bối nhưng đáng tiếc lại bị La Bối tàn nhẫn cự tuyệt.
"Bây giờ tôi không trang điểm nên không gọi video đâu."
Giang Tư Hàn: "Không trang điểm thì có sao đâu, không phải tôi chưa nhìn thấy bao giờ ."
Lời này nghe có vẻ ái muội nhưng không biết vì sao, từ trong miệng anh nói ra lại không có loại hơi thở ái muội nào......