Chương 11
" Ta biết ta làm nhiều điều trong quá khứ, ta sai ta không đúng được không. Có điều Hoàng Huynh ta cũng đã xin lỗi ngươi rồi, ngươi không thể tha thứ sao ?" Nàng vào vai thiếu nữ đa cảm, nàng cảm thấy bản thân may mắn vì là minh tinh, ít ra trong những tình huống này, diễn xuất là quan trọng.
Mộ Dung Ngạo Thần lãnh đạm nhìn thoáng qua nàng tiếp tục cất bước rời đi. "Cứ ở lại đây, ngày mai ta sẽ đưa ngươi về Hoàng Cung"
" Hoàng Huynh, Tam Ca, này" Nhìn bóng lưng rời đi xa, nàng bực bội bĩu môi. Nam chính thì tốt lắm sao, cùng lắm được vẻ bề ngoài, suy nghĩ tiếp nàng lại thêm được cái thân phận, quyền lực.
Từ lúc chiều Mộ Dung Ngạo Thần rời đi, nàng trở về viện mà hắn sắp xếp cho, nhưng có cần đối đãi nàng tệ vậy không. Còn không có lấy một nha đầu hầu hạ. Thôi coi như Dạ Tử Ly nàng sống một mình quen rồi, cũng không cần ai.
Ngồi trên xích đu, lắc lư, mái tóc mây theo làn gió phập phờ trên khuôn mặt mỹ lệ khuynh thành. Lâu lắm rồi nàng không được yên tĩnh như vậy, lúc nào cũng thức khuya dậy sớm quay phim, quay quảng cáo, cũng không thể nào tự do ra bờ sông, công viên. Chuyến xuyên không này cũng giống kì nữ holiday, chỉ là hơi nguy hiểm a.
Vừa dứt dòng suy nghĩ, trên cổ chợt lạnh. Vật sắt nhọn theo nàng biết là thanh kiếm đang kề sát bên chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, Dạ Tử Ly đen mặt " Đại hiệp, có gì từ từ nói, không động thủ a"
" Đánh lạc hướng bên ngoài, không ta sẽ giết ngươi" Giọng nói âm trầm không một tia ấm như tu la địa ngục.
Dạ Tử Ly cau mày thanh tú, đã nghe bên ngoài rậm rạp bước chân. Nam tử phía sau lách mình bay vào phòng nàng. Lúc này Mộ Dung Ngạo Thần dẫn người từ cánh cửa đi vào. Mắt phượng sắc lạnh nhìn một vòng sân sau đó chuyển sang nàng " Nãy giờ ngươi ở đây?"
" Đúng vậy, ta có chút ngủ không được nên ra ngoài ngắm trăng. Tam ca, đây là có chuyện gì ?" Dạ Tử Ly nhìn đoạn đội hậu vệ phía sau, giả vờ hỏi. Nếu không che giấu chỉ sợ nam tử kia một kiếm giết đi nàng.
Hắn bán tín bán nghi, mắt phượng khẽ nheo " Có thích khách xông vào trong phủ, bổn vương đang truy lùng. Hoàng muội không biết đã thấy ai đến ?"
Đối diện mắt lạnh như đao, nàng không chút nào e ngại, giả vờ kinh ngạc rất thật " Có nhân xông vào Vương Phủ, ô mô Tam ca có nên báo việc này cho Phụ Hoàng ?"
" Không cần phiền lòng, ngươi nghỉ ngơi, nếu không có việc gì ta đi trước" Hắn phất tay, lạnh lẽo không một tia cảm tình xoay người rời đi.
" Tam ca đi thong thả, bảo trọng a" Nàng ngước nhìn bóng hình hắn rời đi xa, thở phào nhẹ nhởm. Lại cất bước vào trong phòng.
Dạ Tử Ly cẩn thận khoá chốt cửa, quay đầu nhìn về phía hắc y nam tử vừa uy hiếp nàng, hắn ngồi điềm tĩnh uống trà, dung mạo không phải tuyệt mỹ, nhưng khí chất lại không thể đùa được, một thân mị thế cao ngạo, thân cao thon gầy.
" Ta đã làm xong việc, các hạ có thể rời đi" Nàng nhẹ giọng đuổi khách, còn uống trà, hắn rõ ràng đang bị đuổi bắt, không phải quan khách mà điềm tĩnh dùng trà.