Chương 199 "Lâm Mặc Ca!"
Nhưng mà anh ta không ngờ cậu hai Quyền cũng có bê bối với một người phụ nữ vô danh như vậy, đúng là khiến người khác không thể tưởng tượng nổi. "Nếu đội trưởng Bạch muốn đích thân điều tra, thế thì mong đội trưởng Bạch có thể nâng cao hiệu suất làm việc! Tôi tin một người ngay thẳng như đội trưởng Bạch sẽ không vu oan cho người vô tội." Giọng nói lạnh như băng, trong đó còn mang theo mấy phần uy hiếp. Quyền Giản Li ưu nhã đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo từ tốn đảo qua gương mặt của Bạch Vĩnh, có lúc anh ta quá chính trực, không biết phân biệt đúng sai khiến người khác rất chán ghét. Anh hừ một tiếng, xoay người rời đi. Nhạc Dũng khẽ cau mày nói: "Đội trưởng Bạch, nếu anh muốn điều tra thì phải tra nhanh một chút, ngài Li không có nhiều kiên nhẫn. Nếu chọc ngài ấy giận, chỉ sợ phòng điều tra hình sự nho nhỏ này của anh cũng không giữ được!" Một câu nói làm cho đồng tử Bạch Vĩnh co rụt lại. Đối với Quyền Giản Li, những chuyện này không phải nói chơi. "Đội trưởng Bạch, tôi nhắc nhở anh một câu, mọi việc không thể chỉ nhìn bề ngoài, vụ giết mẹ nghe đáng sợ đến vậy nhưng không phải không xảy ra trong thực tế. Huống chi đối với một người mẹ đã chết mà vẫn quanh quần lưu luyến tình yêu mà nói, chỉ sợ càng thêm dễ dàng mà thôi." "Ý anh là... Lâm Nhược Du?" Nhạc Dũng nhíu mày: "Xem ra đội trưởng Bạch đã điều tra về nhà họ Lâm rất chi tiết, chỉ sợ đội trưởng Bạch không biết những chuyện mà bọn họ cố ý giấu diếm đâu nhỉ? Giang Dạ Thanh đã chết, người có lợi nhất chính là Vương Vân, nhưng đồng thời còn có một người hưởng lợi khác chính là Lâm Nhược Du! Theo tôi biết, Vương Vân mới là mẹ đẻ của Lâm Nhược Du..." Rít... Bạch Vĩnh hít vào một ngụm khí lạnh. Hôm đó Lâm Mặc Ca nói những lời này còn bị anh ta cho rằng là nói nhảm, không ngờ hôm nay Nhạc Dũng cũng khơi lại vấn đề này! "Vậy thì, mọi chuyện xin nhờ vào đội trưởng Bạch..." Nhạc Dũng dứt lời, nhìn anh ta đầy thâm ý rồi quay gót rời đi. Bạch Vĩnh nhìn tài liệu trên bàn, còn có video trên máy tính, sắc mặt càng thêm tái nhợt... Bên trong trại tạm giam. Bầu không khí tĩnh mịch lạnh lẽo không biết đã kéo dài bao lâu. Lâm Mặc Ca giống như một cái vỏ rỗng không có sức sống, nằm trên mặt sàn lạnh như băng, không khóc không quấy, hoàn toàn vô hồn. Có lẽ là một ngày? Hay hai ngày? Cô cảm thấy thời gian trôi qua lâu như một thế kỷ rồi vậy. Thức ăn do cảnh sát canh gác mang đến đã nguội ngắt. Một cái liếc mắt cô cũng không nhìn. Tâm như tro tàn, làm sao cô có thể nuốt trôi đồ ăn? Cô không biết nhà họ Lâm sẽ nghĩ ra cách nào khác để buộc tội cô, nhưng cô biết Lâm Quảng Đường nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Có vẻ như cô thực sự không còn hy vọng ra ngoài, phải không? Râm! Cửa sắt mở ra. Có tiếng bước chân ngày càng gần nhưng Lâm Mặc Ca vẫn nằm bất động. Nếu như lại là người của nhà họ Lâm đến thăm cô, đến vui sướng xem cô gặp họa, nói không chừng cô sẽ giết chết bọn họ! "Lâm Mặc Ca! Cô có thể ra ngoài!" Giọng nói của viên cảnh sát vang lên sau lưng cô, thân thể cô hơi cứng đờ, không nhúc nhích được. Có lẽ nào đây chỉ là một giấc mơ của cô mà thôi? Một giấc mơ muốn được trốn thoát. "Lâm Mặc Ca! Cô trắng án! Đứng lên đi!" Thấy cô không nhúc nhích, cảnh sát lại lên tiếng. Lúc này cô mới từ từ ngồi dậy, không ngờ cánh tay đã bị đè đến tê dại, một trận đau đớn xâm chiếm giúp cô lấy lại ý thức, đây không phải là mơ. "Thật sao? Tôi có thể đi rồi?" Cô mở miệng, phát hiện giọng nói của mình đã bị khàn. "Phải, có thể. Có người ra mặt làm chứng cho cô nên cô được trắng án." Cảnh sát thiếu kiên nhẫn nói một câu. Cô đứng dậy, đi theo viên cảnh sát bước ra ngoài, đồng thời lấy lại tất cả những đồ vật tùy thân và điện thoại bị tịch thu. Có người đứng ra làm chứng cho cô sao? Là ai? Trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ, thế nhưng tay đã vô thức mở điện thoại ra.
Nháy mắt một loạt âm thanh vang lên, tất cả đều là do hai đứa nhỏ gọi tới! Còn có Vũ Hàn gửi mấy tin thoại cho cô! Cô chưa kịp xem đã bị ngăn lại. Cửa mở ra: "Cô có thể đi rồi, về sau sống cho tốt, đừng quay lại nơi này nữa!" Cảnh sát dặn một câu. Cô khẽ vuốt cắm, chậm rãi bước ra ngoài. Một ngày một đêm không ngủ, không có lấy một giọt nước, một lần nữa nhìn thấy ánh mặt trời chói chang, loại cảm giác này khiến cô như vừa được tái sinh thêm lần nữa. Cô chưa bao giờ cảm thấy rằng ánh nắng mặt trời lại ấm áp, tự do và quý giá đến thế! Ánh mặt trời chiếu xuống người cô, dần dần sưởi ấm cơ thể băng giá suốt một ngày một đêm của cô. Chỉ có điều, bộ bikini màu xanh da trời của cô thực sự chói mắt. Một chiếc xe hơi sang trọng màu đen đang đậu bên kia đường. "Lâm Mặc Ca!"