Quay lại với khu vực lounge, khi Tề Du sắp đi ngang Ngân Hồ và Phó Tư Dạ để tiến về phía cửa thì đột ngột dừng chân trước cửa phòng, đôi mắt xanh đen lạnh lùng liếc sang Phó Tư Dạ, hơi cau mày hỏi ngược lại:
“Anh không vào à?”
Phó Tư Dạ tỏ vẻ bất đắc dĩ, nửa gượng cười nửa than thở:
“Tôi đứng đây canh với Ngân Hồ được rồi.”
Nhưng trong lòng gã: Tôi muốn vào lắm chứ, nhưng người nào đó nhất quyết tống cổ tôi ra ngoài.
“Người nào đó” kia là ai thì trong thiên hạ còn ai không biết.
Tề Du không nói gì, ánh mắt hơi chuyển động một chút như đang cân nhắc, cuối cùng chỉ hừ nhẹ một tiếng đầy ý vị rồi dứt khoát quay đầu đi vào.
Ngân Hồ lúc ấy đã nhanh chóng xoay người, tay đẩy cánh cửa gỗ cao lớn mở ra một bên. Động tác không nhanh không chậm, thể hiện sự cung kính tuyệt đối, không một lời dư thừa.
Tề Du bước vào trong.
Cánh cửa đóng lại ngay sau lưng cô, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Phó Tư Dạ đang cắn răng nghiến lợi, quay sang Ngân Hồ hỏi khẽ:
“Cậu đoán xem, trong kia có đánh nhau không?”
Ngân Hồ lạnh mặt trả lời:
“Yên tâm, nếu ngài Tạ có chết thì chúng tôi sẽ hỗ trợ dọn xác giúp, không cần lo.”
Phó Tư Dạ: “…”
Đúng là người Tề gia, miệng lưỡi lúc nào cũng độc.
Bên trong phòng, không khí thanh trầm và xa hoa bao trùm khắp nơi. Cả căn phòng thoang thoảng mùi gỗ đàn hương và rượu whisky thượng hạng.