Chương 13: Gửi cô bác sĩ phiền phức

Cũng chính vì thế mà bác sĩ An lúc mở thư ra đọc liền dở khóc dở cười, lời chào hỏi này cảm giác như đang đọc thư khiêu chiến vậy. "Mình phiền lắm hay sao?" Gia An tự hỏi bản thân. Gia An nở nụ cười, đúng rồi, người gì chỉ toàn tính xấu, nào là nóng nảy, suy nghĩ bồng bột, lại còn ích kỷ. Nhưng ít nhất cô ấy vẫn biết tự nhận ra tính xấu của mình, cũng không đến nỗi hết thuốc chữa. Gia An gấp lá thư bỏ lại vào bao thư chỉnh chu mà Nguyệt Minh đã chuẩn bị. Nàng chạm nhẹ vào dấu sáp niêm phong màu bạc kia, không khỏi cảm thán người này cũng tỉ mỉ quá rồi, thư tay, bút mực, lại còn dùng con ấn riêng niêm phong bì thư lại. Gia An quạt bao thư vài cái, để cho những luồng gió vừa tạo phảng phất bên mũi nàng. Mùi hương dễ chịu của giấy hòa cùng mực tím tạo thành hương thơm của hoài niệm. Thư tay... bây giờ cũng chẳng nhiều người viết đâu, mà nàng, cũng là lần đầu tiên nhận được vật phẩm thế này. Vậy nên, lá thư này mang cho Gia An thật nhiều cảm xúc. Nguyệt Minh chợt hiện lên trong tâm trí nàng, từng hành động khó ưa, biểu cảm cau có, khó chịu, đan xen cùng vẻ ngoài lạnh lùng khó gần... Gia An đúng là từng rất ghét, rất không vừa mắt, nhưng giờ ngẫm lại, cũng không đáng ghét lắm nhỉ? Vẻ nóng nảy, vẻ trẻ con hờn dỗi, bây giờ lại là vẻ nghiêm túc, người này chưa bao giờ làm nàng thôi ngạc nhiên. Rốt cuộc, cô ấy còn có bao nhiêu mặt nữa? - Thiệt tình, không thể hiểu được người này.- Nàng lẩm bẩm, bỏ lá thư vào túi áo blouse. Gia An đưa tay chạm vào từng cánh hoa hồng đỏ mới ngày nào nàng mang đến còn tươi tắn tỏa hương, bây giờ đã dần héo úa. Nhưng không phải vì vậy mà nó không còn xinh đẹp, hoa hồng là nữ hoàng của các loài hoa, dù cho có tàn phai thế nào đi nữa, vẫn có mị lực riêng. Gia An ngồi bên giường bệnh của Nguyệt Minh thật lâu, mùi hương nhàn nhạt của người kia vẫn còn vươn nhẹ mặc cho mùi thuốc sát trùng luôn tồn tại khắp khuôn viên bệnh viện. Bác sĩ An ngẩn ngơ trước bức tường trắng người đó hay hướng mắt nhìn. Nàng thường thấy Nguyệt Minh ở trạng thái như thế, bây giờ thử làm theo, lại phát hiện hình như mảng trắng toát đến lạnh người đó lại có thể khiến người ta tập trung được suy nghĩ. Gia An lắc lắc đầu, lại đập đập tay vào gối. - Cảm ơn cái gì!? Như cô nói, tôi chen vào cuộc đời cô, mang cô trở lại cõi đời, vậy nên tôi nghĩ mình cũng có trách nhiệm quan tâm cô một chút chứ? Tôi đợi cô quay lại, Nguyệt Minh. Nói rồi, Gia An dứt khoát đứng dậy, rời khỏi căn phòng vừa lạ vừa quen kia.