Chương 137: Thả lưới

Nguyệt Minh trầm tư vào màn hình máy tính thật lâu, Thanh Phương lại gửi đến cho cô thêm một email nữa, lần này lại là một cuộc phẫu thuật thay nội tạng tương tự lần trước cùng dòng nội dung: [Em suy nghĩ kỹ chưa? Một cái hẹn cũng không muốn cho tôi sao? Em có phải đang đánh giá thấp tôi không Nguyệt Minh? Sự việc lần này tôi biết khá rõ ràng đấy!] Giọng điệu đầy cợt nhã thế này khiến Nguyệt Minh có chút suy nghĩ, nhưng không phủ nhận được sự tò mò của cô về Thanh Phương trong chuyện lần này. Nguyệt Minh chán ghét phải xem quá trình phẫu thuật đầy máu me, mỗi lần như vậy, trên trán cô đều xuất hiện thêm một tầng mồ hôi mỏng, nhưng có một điều khiến cô cố gắng xem đi xem lại đoạn clip, chính là bóng dáng của người bác sĩ chủ trì kíp mổ này. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Mọi âm thanh đều bị kỹ thuật chen vào chỉnh sửa, không thể nhận ra giọng nói, nhưng dáng người thì không bị can thiệp, Nguyệt Minh replay một rồi hai lần, lại đến lần thứ ba, người này thật sự quá quen, tuy nhiên cô vẫn không thể nào nhớ được một cái tên cụ thể. Tổng giám đốc thở dài, tắt tab email, trên màn hình lại xuất hiện trang tiểu sử của một người đàn ông với mái tóc hoa râm điểm xuyến, gương mặt phong trần theo tháng năm, ánh mắt sâu không thấy đáy. Nguyệt Minh vô thức gõ ngón tay xuống mặt bàn, ánh mắt cứ thế lướt trên màn hình, đọc đi rồi lại đọc lại các thông tin về người đàn ông này. Nguyễn Kim Đức, 59 tuổi, chủ tịch thành phố H, ứng cử viên nặng ký cho một chức vị to chính trường, tương lai còn có thể phát triển hơn nữa. Ngón tay cô trượt một cái trên trackpad, tiểu sử liền sang trang, con gái: Jade Nguyễn Ái Như. Nguyễn Ái Như - 27 tuổi, cựu sinh viên đại học S. Người quen cũ, đàn em cũ, đối tượng chim chuột của bạn thân, hay nói đúng hơn là con nhỏ bạn thân nào đó bỗng nổi hứng đi học ké rồi tán luôn đàn em của cô... Lúc còn ở nước ngoài, cô đã biết đàn em này có xuất thân không phải dạng vừa, nhưng bây giờ mới rõ hóa ra là" con ông cháu cha" hàng xịn, thật sự ở đời không thể đánh giá được bất cứ chuyện gì. Thông tin về gia đình của quan "triều đình", nếu đã cố ý che giấu thì đều rất khó tìm thấy, nhưng nếu dụng tâm, ắt vẫn sẽ đào ra được. Nguyệt Minh lại một lần nữa cảm thán được sự lợi hại của Khả Hân, nói và làm rất nhanh, cô chỉ nói vu vơ một chút, nàng liền có thể thu thập chi tiết đến nhường này. Nguyệt Minh thầm cảm ơn vì có Khả Hân cạnh bên trợ giúp. Ting— Nguyệt Minh mở điện thoại, là tin nhắn hình ảnh của Hạ Băng gửi đến, cô nhìn người con gái bên cạnh nàng, bất giác thở dài. Jade Ái Như!? Phải làm vậy thật sao? Nguyệt Minh thật sự không muốn lôi ai vào cả, nhưng mà còn cách khác sao? Một buổi chiều rảnh rỗi, Gia An đưa Joy cục cưng đi dạo chơi công viên ở gần nhà, tuy chẳng có tiến triển gì trong chuyện giảng hòa, nhưng nàng nhận ra cả hai đều cần thời gian suy xét, cũng không chủ động gây áp lực cho cô. Gia An ngồi xuống bên bãi cỏ đã được trải một tấm thảm picnic, Joy cục cưng vẫn đang rất hứng thú với việc tập đi nên chạy lon ton xung quanh nàng. Vừa đón nhận những cơn gió chiều tươi mát từ dòng sông ven công viên, vừa nhìn cục cưng chập chững chạy tới chạy lui, chốc chốc lại lao vào ôm cổ nàng, hôn một chút... Bao nhiêu buồn bực cũng vì sự dễ thương này đánh bay không chút tì vết, cùng họ Hoàng mà đứa này đáng yêu quá đi! Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Joy cục cưng mặc một bộ yếm hồng xinh xắn, trên vai mang một chiếc túi mini mà Hạ Băng tặng hồi sinh nhật, một tay ôm bạn mèo Hoàng Gia Bạch Nguyệt Quang với gương mặt khó ở. Cục cưng đi dạo xung quanh, liền bị thu hút bởi một bông hoa ven đường, chiếc miệng nhỏ chu ra, bé cúi người xuống, dùng tay ngắt lấy bông hoa. Bé con dò dẫm đứng dậy, bên tay rảnh rỗi lần này đã có thêm bông hoa nhỏ xinh, bé muốn mang tặng cho Gia An. Joy hớn hở muốn tăng tốc độ chạy về, nhưng vì vẫn trong giai đoạn tập đi, bước chân chưa vững, mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước. - Joy!- Gia An từ xa thấy liền bật người đứng dậy. Thật may là Joy cũng không có té xuống đất, một vòng tay đã kịp bế bé lên, các vệ sĩ lúc này cũng di chuyển lại gần, vì để bé thỏa sức vui chơi mà họ chỉ luôn đứng từ xa. Gia An còn chưa kịp thở phào thì liền như bị điện giật, điếng cả người. - Bỏ Joy xuống.- Gia An bước thật nhanh đến, mặt đối mặt với người đang bế Joy. - Một lời cảm ơn cũng không có à?- Quỳnh Chi nhún vai, tỏ vẻ có chút đau lòng vì bị ánh mắt lạnh tanh của Gia An nhìn đến. Cô ta không vội thả Joy ra, mà ánh mắt đặt trên mặt Joy nhiều hơn vài giây, hệt như vừa nhận ra điều gì đó. - Gia An ngày xưa đâu có bất lịch sự như vậy? Joy cục cưng bị người lạ động vào thì hết hồn, vừa được thả xuống đất liền khóc ré lên. Gia An liền ôm Joy vào lòng vỗ về, cũng chẳng thèm đáp lời Quỳnh Chi, nàng xoay người muốn về nhà. Một màn này hiển nhiên rơi vào mắt của Quỳnh Chi, cô ta nhếch môi, nhìn bóng lưng của Gia An nói vọng theo. - Bao nhiêu năm rồi mà cậu vẫn có sở thích nuôi con dùm người ta, ha? Bước chân Gia An hơi khựng lại, vòng tay nàng ôm Joy chặt hơn, sau đó lại tiếp tục bước đi. Mãi đến khi nàng khuất khỏi tầm mắt, Quỳnh Chi mới thu lại nụ cười đầy ẩn ý của mình rồi trở ra đường chính, ngồi vào một chiếc xe hơi đen đậu trên đường. - Chị xem thử cái này ạ. Trợ lý thấy Quỳnh Chi trở lại với vẻ mặt không vui, cũng có chút sợ sệt, nhưng nói cho cùng thì công việc vẫn là công việc, không báo cáo cho cô ta, ắt sẽ còn đáng sợ hơn nữa. Quỳnh Chi vốn đang tựa vào ghế mà nhắm mắt ngưng thần, cô ta nghĩ nhiều hơn một chút về đứa trẻ tên Joy kia, con gái của Nhật Minh và tên kia... nghe giọng trợ lý bên cạnh có chút phiền. Cô ta ghét việc mọi thứ đi khỏi quỹ đạo định sẵn của mình, lại càng ghét những người không nghe lời mình. - Là tài liệu công việc sao?- Quỳnh Chi nhướng mày. - Vâng, đúng là chị vẫn có thể nghỉ ngơi tiếp không làm gì, nhưng mà... bắt đầu có những tin đồn không hay về chị khiến ông Hưng phiền lòng. Quỳnh Chi mở tài liệu, xem một chút lại khẽ tặc lưỡi. - Chương trình tuyển chọn idol thì tìm tôi làm gì? - Chị đừng xem thường. Đây là chương trình của đạo diễn Vy đó, mấy năm gần đây format này cực kỳ hot ở nước ngoài, hơn nữa, chị mà làm MC sẽ rất có lợi đó ạ... Quỳnh Chi khó chịu ra mặt, lại vất sang một bên cho trợ lý. - Tuy bây giờ chỉ mới là sườn chương trình thôi, nhưng em nghe tin hành lang dàn Mentor không phải dạng vừa đâu, nghe đâu là có cả ngôi sao quốc tế, ngồi chung mâm với những người này cũng giúp cho đợt comeback của chị hoành tráng hơn.- Thư ký nói đến đây đột nhiên tỏ ra cực kỳ phấn khích. - Chị biết cô Fuyu mới về nước không, em nghe đồn có cô ấy làm Mentor đó, trời ạ, đẹp gái cực kỳ!- Cô ấy bắt đầu luyên thuyên, nhưng Quỳnh Chi đã đi vào thế giới riêng của mình. Quỳnh Chi hiểu rõ ý định của Mai Phước Hưng, sắp có đợt hàng mới, lại chuẩn bị rửa tiền quy mô lớn, hắn muốn cô ta phải HOT nhất có thể. Thật tình, bộ phim vừa ra mắt đã rửa giúp hắn không ít tiền. Quỳnh Chi làm gì cũng phải có plan A, plan B rồi cả plan C. Ngoài mặt yêu đương thắm thiết nghe lời là vậy, nhưng cô ta vẫn bất mãn khi phải dưới trướng hắn đã lâu, mà cô ta ghét cảm giác bản thân là con tốt, cô ta phải tìm cách đạp hắn đi ngay khi có thể. - Phiền quá, tính sau đi.- Quỳnh Chi xoa xoa huyệt thái dương, chẳng muốn để ý đến vấn đề này, lần nữa nhắm mắt dưỡng thần.-Cô ta sao rồi? - Ai ạ? - Cô bị ngu à?- Quỳnh Chi trợn mắt. Trợ lý cảm thấy thật oan uổng, một ngày không biết Quỳnh Chi đây nhắc bao nhiêu lần "cô ta", mà mỗi "cô ta" lại chỉ một đối tượng khác nhau, như mới vừa rồi: "Dừng xe, tôi đi nhìn cô ta một chút." Đến lúc Quỳnh Chi đi ra mặt đối mặt với "cô ta" này, trợ lý mới biết chính là cô gái nhà bên, lần này thôi thì nhắm mắt trả lời đại vậy. - Nếu là Thanh Phương thì không dứt được rồi. - Chắc không?- Quỳnh Chi không hổ là diễn viên, kiểm soát biểu tình rất tốt, vừa trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện, nhận được đáp án mong muốn liền tươi cười hài lòng. - Chắc ạ, bây giờ cô ta đang khá lệ thuộc, số thuốc tăng gấp ba ạ. - Ừm.- Quỳnh Chi gật gù. Loại thuốc đưa cho Thanh Phương là một dạng ma tuý tổng hợp mới nghiên cứu, về độ gây nghiện thì không cần bàn tới, một khi đã dùng thì cực kỳ khó dứt khỏi. Tuy nhiên, điều cốt lõi của sản phẩm này là ở "công dụng" thần kỳ của nó, không khiến con nghiện trông bê tha xuống sắc, chỉ cần dùng đúng thời gian và đúng liều lượng liền giúp người nghiện có trạng thái hưng phấn, tâm tình tốt đẹp. Loại này vì vậy mà không hề rẻ, đánh vào đúng đối tượng cậu ấm cô chiêu, những người bề ngoài đẹp gái/trai bên trong nhiều tiền, tuổi trẻ bồng bột lại háo thắng... Chẳng trách Mai Phước Hưng tâm đắc như vậy. Nhắc tới Thanh Phương, Quỳnh Chi liền không khỏi liên hệ đến Gia An cùng người yêu mới của nàng bác sĩ. Tốn không ít tiền để có thể mua một căn nhà gần cạnh bên như vậy chỉ để quan sát đối tượng, nhưng sau chuyện ngày giao thừa hôm đó, Quỳnh Chi hết sức quan ngại liệu mình có đánh giá quá cao Nguyệt Minh hay không? Cảm giác người đánh vào FF một đòn chí mạng vụ đấu thầu lần trước dường như chẳng phải cô ta... Vì sao ư? Vì Quỳnh Chi cảm thấy Nguyệt Minh và mấy người xung quanh rất ngáo!!? Đành rằng hôm ấy cô ta bông đùa dùng súng ngắm chơi một chút, gì cũng chưa làm, ai mà ngờ Nguyệt Minh liền bị đồng đội xô gãy tay, khiến cả khu nháo nhào một trận. Một màn Nguyệt Minh lăn đùng ra té mấy vòng trên đất khiến Quỳnh Chi thẫn thờ, đứng hình ngay lập tức, tình huống còn vi diệu hơn rất nhiều kịch bản phim truyền hình nữa, chưa kịp làm gì mà kẻ thù đã tự xung đột nội bộ? Tiếp theo đó quá hỗn loạn, Quỳnh Chi liền nấp đi, nhưng Gia Minh tìm đến... Nhớ đến gã đàn ông này liền khiến Quỳnh Chi bật cười, ông ta nghĩ sẽ bao bọc, che giấu Gia An được cả đời sao? Không-đời-nào! Trợ lý vì giọng cười này mà giật thót người, thầm nghĩ cô ta chắc là lên cơn nữa rồi, nhưng chỉ dám nghĩ chứ không dám hó hé gì. Quỳnh Chi cảm thấy khá tự tin về cái bẫy tiếp theo đây mà mình đã vạch ra, có gì đâu mà Mai Phước Hưng cứ phải dè chừng kia chứ? Hắn ta hẳn cũng là đồ ngốc. Cô ta sẽ chứng minh cho lũ ngốc này biết, ván cờ này nằm trong tay cô. Ting—Thang máy dừng lại, hai cánh cửa cứ thế mở toang ra, trên màn hình LED hiện lên số 112, cô gái trẻ bước vào phòng, trên tay cầm một túi da không biết chứa thứ gì trong đó. Vài người khác thấy người quen liền gật đầu, bộ dạng cung kính mà mở cánh cửa gỗ đầy trang trọng giúp. Cô gái thả từng bước đi thong dong mà vững chắc, xuyên qua hành lang với đầy các tranh ảnh đắt giá đến từ các họa sĩ nổi tiếng, cô dừng lại ngay ngắn ở vị trí chính giữa phòng, cúi người 90 độ. - Chào Tổng giám đốc. - Đến rồi sao?- Ghế da xoay lại, Thiên Hương phóng tầm mắt nhìn về cô gái trẻ.- Đã bảo bao lần, đừng có lễ nghĩa như vậy, gọi Dì như ngày thường thôi. ***** Góc tự kỷ của tác giả: Quỳnh Chi: Xem ra mình thông minh nhất bộ truyện này. Thương lắm mới warning: Mọi người thắt dây an toàn và đội nón bảo hiểm vào. Hội yếu tim nên skip tầm 10 chap =))