Chương 169: Chút chuyện của thư ký nhỏ 3- Khả Hân
- DCM, cái gì vậy trời!?- Uyên Hà đã xì mũi đến bịch khăn giấy thứ hai, sau đó quay sang ôm Khả Hân vào lòng, hệt như sợ rằng người yêu sẽ tan biến mất. -Thật không dám tưởng tượng, thật không dám nghĩ nếu không có hai người, Hân sẽ ra sao nữa!
Hân cười khì, đưa tay xoa đầu Uyên Hà như an ủi.
- Đúng vậy, em cũng không dám nghĩ...- Hai mắt Khả Hân long lanh, trong phút chốc một giọt nước rơi ra.
- Thôi mà, nín nín nào cục cưng.- Hạ Băng nhích người ngồi gần Khả Hân, tay đẩy cái đầu Uyên Hà sang một bên, tay còn lại rút khăn giấy lau lau nước mắt cho em gái.
- Chờ mãi Khả Hân nhà em cũng debut rồi, câu chuyện đằng sau còn gay cấn hơn mọi người ạ.
Nguyệt Minh quay sang nhìn Khả Hân đang cúi mặt mặt khóc, cõi lòng cũng có chút đau đớn. Đúng vậy, nhân vật chính của đoạn quá khứ đã xuất hiện, là Khả Hân cũng không là Khả Hân...
- Lúc đó em sợ không?- Khi bầu không khí dịu xuống, Gia An mới cất tiếng hỏi người yêu.
Nguyệt Minh trầm tĩnh quay sang, gương mặt có chút ngưng đọng.
- Thật ra là...
- Nguyệt sợ muốn tè ra quần luôn đó!- Hạ Băng nhanh nhảu nhảy vào.
Hạ Băng còn tưởng Nguyệt Minh sẽ liếc xéo mình, nhưng cô vậy mà chỉ gật đầu, ôn tồn kể tiếp cho Gia An.
- Sợ chứ... Nhưng đoạn hay ở phía sau...
- Hold on! Để tôi tiêu hoá cái đã...- Uyên Hà đưa tay ra ngăn lời kể của Nguyệt Minh.
Chuyện đi lạc đã là quá hư cấu rồi, bây giờ lại bị đuổi đánh, rồi còn được tụi bắt cóc cứu một mạng... Uyên Hà cần thời gian để thở.
Khả Hân hiểu ý, vỗ vỗ lưng người yêu. Nàng biết cô rất sốc, nàng lúc đó may là xỉu rồi, chứ không chắc còn sốc hơn cô.
Nguyệt Minh nhún vai, loại phản ứng này cô khá quen thuộc, nghĩ kiểu gì thì cũng quá không chân thực, ở đời gặp một chuyện là đã rất hiếm, vậy mà chỉ trong một ngày hè, họ đối mặt cả thảy ba chuyện...
Hư cấu, quá sức hư cấu!?
Chính Nguyệt Minh lúc đó cũng chẳng dám tin, đến bây giờ vẫn còn thắc mắc trong lòng, mọi chuyện nó quá ảo, như thể được sắp xếp trước, mà nếu vậy thì ai lại có thể tài tình đến thế?
- Đừng có làm phiền em ấy, cậu hơi quá lố rồi.
- Hu hu hu, sao lúc trước em không kể cho chị nghe mấy chuyện này hả?- Uyên Hà lại gào khóc, nhào vào lòng Khả Hân.
Lần đầu gặp mặt, Uyên Hà còn tưởng Khả Hân được sinh ra trong một gia đình giàu có, vẻ ngoài xinh đẹp cùng tác phong làm việc của nàng đã khiến cô đánh giá nhầm. Đến cái tên còn không nhớ, Uyên Hà thật không dám nghĩ đến nếu không có hai cái bà "báo" trước mặt, Khả Hân rồi sẽ ra sao...
Đúng là "trong bùn gì đẹp bằng sen", người yêu của cô dù trong hoàn cảnh như vậy vẫn tỏa sáng, hết sức đáng trân trọng.
- Có được ngày hôm nay đều là nhờ hai chị, cả đời này em sẽ không quên.- Khả Hân xoa dịu người yêu, nhưng mắt lại nhìn về hai người chị của mình.
Đúng vậy, người cứu nàng, đặt tên mới cho nàng, cho nàng cuộc đời thứ hai là hai người chị này.
- Khóc lóc gì cơ chứ, bây giờ vui vẻ là tốt rồi, âu cũng là cái duyên cái số mà cả nhà yêu... Mọi chuyện đau khổ cứ đá nó sang một bên đi, đúng không nè?- Hạ Băng lên tiếng xoa dịu bầu không khí.
- Phải phải, mọi người vui vẻ lên.- Khả Hân mỉm cười.- Vui vẻ và yêu đời như tên em đi!
Gia An quay sang nhìn Nguyệt Minh, thấy ánh mắt vợ mình dường như ngập nước, nàng khẽ nắm lấy bàn tay đang siết chặt của cô.
- Hic, cổ tích đời thực.- Uyên Hà vỗ tay.
- Bác sĩ Hà thật sự nghĩ mọi chuyện đến đây đã kết thúc hả?- Hạ Băng khẽ trêu.
- Ơ? Còn màn đặt tên đúng không? Thế rốt cuộc vì sao Khả Hân lại có cái tên này?- Uyên Hà lau lau nước mắt.
Hạ Băng nghịch lọn tóc, khiến bác sĩ Hà nghĩ rằng cái tên này chắc chắn được chọn cực kỳ công phu, có câu chuyện phía sau nha!
- Bốc thăm đó cưng.- Nhưng không, Hạ Băng nói như tát vào mặt Uyên Hà một cái.
Bác sĩ Hà nghệch ra, nhưng rất nhanh hoàn hồn, đúng vậy, hai người này cũng đâu có bình thường lắm, bốc thăm thật sự rất hợp phong cách hai người họ.
- Sau này tôi mới biết cả hai lá thăm đều do cậu ta ăn gian!- Nguyệt Minh nghiến răng, không quên lườm Hạ Băng một cái.
- Nhưng mà vì sao lại chọn họ Phạm nhỉ?- Người nói là Gia An, nàng luôn im lặng lắng nghe, nhưng một khi đã hỏi thì luôn đúng trọng điểm.
Quả nhiên, mọi người nghe xong đều im lặng. Nguyệt Minh quay sang nhìn Hạ Băng, hai người đối với vấn đề này cũng không rõ lắm. Sau này, khi họ đã trở lại nước A, Khả Hân chọn tên rồi làm giấy tờ nên cả hai không ý kiến thêm.
Về cái tên Phạm Khả Hân, Hạ Băng đương nhiên rất vui, còn Nguyệt Minh nhiều năm sau vẫn "cay" vì cảm thấy thua cuộc.
- Dạ, em cũng lại bốc thăm thôi.- Khả Hân cười cười.
Gia An nghe xong cũng gật gù, không hỏi gì thêm.
- Ban đầu, em muốn đặt họ kép, nhưng hai chị lại tiếp tục chiến tranh xem họ ai được đứng trước, em thấy rối quá nên em lấy luôn kết quả bốc thăm ạ.
- Híc, kệ đi, dù sao cũng happy ending rồi.- Uyên Hà bình tĩnh lại, nhưng chưa kịp thở ra một hơi đã bị người yêu chặng họng.
- Chuyện còn nữa, chưa hết đâu.
Uyên Hà có chút nghi ngờ nhìn sang Nguyệt Minh, liền thấy Tổng giám đốc vậy mà cũng gật đầu.
- Có điều, đoạn sau không có gì đáng nói. - Hạ Băng nhún vai.
- Hả? Sao vậy?
- Ừm, thì cơ bản là lúc đầu ba mẹ của chị Nguyệt có chút trăn trở về em. Chị Nguyệt và Fuyu muốn nuôi em, nhưng hai bác lo lắng em còn quá nhỏ, muốn tìm ba mẹ nuôi tốt cho em, nhưng hai chị không chịu...- Khả Hân giải thích.
- Rồi sau đó thế nào? Aish, em kể chuyện ngắt ngắt khó chịu chết chị!?
- Thì con mụ dì ghẻ này nè, liền lớn gan, dắt Khả Hân chạy trốn... Ba mẹ tôi hoảng lên, sợ lại bị bắt cóc, ai dè là cô Fuyu dẫn Khả Hân đây đi mua... nhà.
- What? 15 tuổi mua nhà? Ảo thật đấy!?
- Bác sĩ Hà nè, tuổi tác không quan trọng, quan trọng lúc ấy tôi là little phú bà.- Hạ Băng nhe răng cười toe toét.
- Little phú bà thiếu tiền xe buýt?- Gia An hiếm khi cũng hùa vào trêu Hạ Băng.
Chuyện thiếu tiền này làm nàng nhớ đến Nguyệt Minh mỗi lần đi siêu thị, chắc có lẽ là điểm chung của người chơi thân với nhau lâu năm. Chẳng là tập SHINE gần đây Hạ Băng lại ăn hiếp bias của nàng, nàng muốn thay mặt trả thù.
- Ờ, tại thiếu nên mới là little phú bà đó, chứ nếu không thiếu là phú bà rồi.
Gia An không ngờ tới người này da mặt khá dày đến vậy, dám đem chuyện này trêu ngược lại nàng.
Nguyệt Minh ở một bên, nhìn không khí ấm cúng này, khẽ cười. Cô đứng dậy, bước ra ngoài hiên, muốn hóng gió một chút.
- Sao đó, deep một mình?
- Chị...
Lúc Nguyệt Minh quay người lại, đã thấy Hạ Băng nghênh mặt. Khả Hân đứng kế bên không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Hạ Băng đến bên cạnh Nguyệt Minh, vừa đi vừa lắm mồm.
Nguyệt Minh bật cười một cái, không những không chán ghét miệng mồm của bạn thân đang bô lô ba loa, ngược lại, cô nhìn Khả Hân, hai tay hơi dang ra.
- Lại đây.
Rõ ràng chỉ là một câu nói đơn giản, vậy mà Khả Hân nghe xong lại bất giác oà khóc, thư ký toàn năng trực tiếp chạy vào vòng tay của Nguyệt Minh như đứa trẻ nhỏ năm nào.
Cho dù có ra sao, thư ký nhỏ vẫn sẽ bảo vệ gia đình nhỏ này.
Lý tưởng và trách nhiệm của nàng là thế, luôn là thế.
*****
Chương 66, để kiểm tra trí nhớ của Nguyệt Minh, Hạ Băng đã nhắc đến cái tên "Hoàng Minh Khả".
Góc tự kỷ của tác giả:
Gia An: Sau này có con em định đặt tên là gì?
Nguyệt Minh: Hoàng Nguyễn Nguyệt Gia NgA. Ghép hết tên chúng ta lại chị thấy có lãng mạn hay không.
Gia An cạn lời trong phút chốc, sau đó bất lực nói: Chị thích tên ít chữ hơn.
Nguyệt Minh tự tin: Được, vậy con tên là Hoàng Nguyễn.
Gia An:...