Chương 192: Mắt xích

- - Cô chủ, cô Khả Hân gặp chuyện rồi! Người đàn ông nói xong lại im lặng chờ đợi hồi âm từ cô chủ, nhưng một lời cũng không nghe, chỉ có sấm rền vang nện một cái truyền đến bên tai. - Cô chủ...- Anh ta gọi lại lần nữa. - Anh nói cái gì?- Nguyệt Minh hỏi lại. - Cô Khả Hân gặp tai nạn giao thông... Cô... - Tai nạn giao thông? Vì sao? Chỗ nào? Anh ta còn chưa nói hết thì một giọng nữ khác đầy gấp gáp chen ngang. - Cậu bình tĩnh một chút.- Nguyệt Minh nhìn thấy Hạ Băng giật điện thoại của mình liền nói một câu trấn tĩnh. - Bình tĩnh cái gì? Cậu nghĩ đơn giản như vậy à? Dù chưa rõ đầu đuôi có phải cố ý hay không, Hạ Băng vẫn quy hết toàn thảy những tai nạn ngẫu nhiên xảy ra về một chỗ nhất định, đó là Mai Phước Hưng, ngoài cái thằng đó ra thì còn ai có sở thích dàn xếp mấy cái tai nạn chó má này? Tên khốn đó cũng chỉ có một bài này mà thôi! - Bình tĩnh.- Nguyệt Minh vẫn luôn bình tĩnh, cô đưa tay vỗ vỗ vai Hạ Băng sau đó nhẹ nhàng lấy lại điện thoại. - Fuyu...bình tĩnh một chút, bây giờ gấp gáp là hỏng chuyện.- Gia An an ủi. Dù nàng cũng đang rất lo lắng và bối rối, nhưng nàng biết, hoảng loạn không giúp được gì, chỉ có thể chờ đầu dây bên kia thuật lại tình hình sau đó phân tích rồi tìm cách giải quyết. Mọi chuyện cũng đã rồi, có tức giận cũng không làm được gì, quan trọng nhất vẫn là tình trạng của Khả Hân. Hạ Băng xìu xuống nhưng lòng vẫn rực lửa, gấp gáp bảo Nguyệt Minh hỏi chuyện tiếp. Nguyệt Minh gật đầu, chủ động mở loa lớn để mọi người cùng nghe. Người đàn ông nghe thấy giọng cô chủ, mới trực tiếp báo cáo tình hình rằng Khả Hân đang chạy qua một ngã tư thì bị xe vượt đèn đỏ tông phải, nơi xảy ra tai nạn nằm ở một khu vực hẻo lánh nên sau khi gây chuyện, tài xế kia đã rời đi. Nguyệt Minh nghe xong có chút trầm ngâm, suy nghĩ một chút lại hỏi. - Khả Hân thế nào? - Hiện tại đang hôn mê ạ. - Có vết thương nghiêm trọng nào không? Cậu điều tra rõ tình hình không? - Hỏi bác sĩ bên kia có thể chuyển viện được không? Tôi sẽ điều trực thăng từ HOPE đến đón Khả Hân.- Nguyệt Minh dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy, liền nhận thấy hai cặp mắt đều đổ dồn về phía mình. Nguyệt Minh day day thái dương, thở dài, tuy đã dặn Khả Hân luôn mang theo vệ sĩ bên mình, nhưng con nhóc này không lúc nào nghe lời, chỉ "Dạ dạ" cho qua chuyện, sau đó lại làm ngơ với vấn đề này. Nguyệt Minh nhắc nhở, Khả Hân sẽ chỉ cười hì hì rồi đáp đầy tự tin rằng: "Em chỉ là chân chạy vặt thôi mà, làm gì tới mức bị uy hiếp đâu". Dù Nguyệt Minh cưỡng chế Khả Hân mang theo, nhưng bằng cách này hay cách khác, nàng thư ký vẫn sẽ lén ra lệnh cho vệ sĩ không cần theo sát mình. Tai nạn thì đúng thật là có vệ sĩ hay không cũng vậy, nhưng chí ít vẫn có thể bắt được thủ phạm... - Cậu nói em ấy đi công tác... thành phố Y đúng không? Bây giờ tớ sang đó! Hạ Băng gấp gáp định chạy đi, nhưng bị Nguyệt Minh chặn lại. - Tớ sẽ cho trực thăng chuyển viện, chúng ta chờ đợi thôi. - Nhưng mà...- Hạ Băng lo đến không thể đứng im được. - Tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi nhỉ? Cái tật gấp gáp này nếu không sửa sẽ là điểm yếu chí mạng đấy.- Nguyệt Minh ngón tay búng trán bạn thân một cái. - Sao cậu lại có thể bình tĩnh như vậy!? NGUYỆT!?- Hạ Băng đưa tay lắc lắc vai Nguyệt Minh, đau lòng nói.- Hân là em gái của chúng ta đó!!! Dù chẳng cùng dòng máu, nhưng cả ba từ lâu đã như thể tay chân, máu chảy ruột mềm. Nguyệt Minh mỉm cười, lắc lắc đầu. - Nếu tớ cũng hoảng thì làm sao đây hả? Tuy thái độ của Nguyệt Minh vẫn bình tĩnh, nhưng Gia An bên này lại cảm thấy đau lòng, đôi lúc, bộc lộ cảm xúc sẽ giúp con người ta bớt đau đớn hơn là giả vờ tỉnh táo. Nhưng cũng qua việc này, Gia An biết rằng Nguyệt Minh đang dần dần trưởng thành so với trước kia rất nhiều. - Chị gọi cho Uyên Hà nhé?- Gia An cũng ôm lấy Nguyệt Minh thay cho lời an ủi. Nguyệt Minh hơi nghiêng đầu, tựa vào Gia An rồi khẽ "Ừm" một tiếng, sau khi ấn Hạ Băng ngồi lại sofa, cô và Gia An mỗi người một chiếc điện thoại bắt đầu giải quyết vấn đề. Người của Nguyệt Minh làm việc rất nhanh, cuộc gọi kết thúc đã gửi ngay cho cô tất cả hình ảnh tại hiện trường. Đầu xe của Khả Hân nát bươm, đến cả cửa sổ và kính chắn gió cũng vỡ tung tóe, các túi khí bung ra hết hòa cùng với màu đỏ của máu. Nguyệt Minh hít sâu một hơi, cả người bỗng cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy, tai nạn giao thông luôn khiến Nguyệt Minh ám ảnh tâm lý. Hạ Băng thấy bạn thân nhìn điện thoại rồi ngây người liền chủ động giật lấy lần nữa, xem xong, sắc mặt nàng cũng chẳng tốt. - Con mẹ nó!!! Hạ Băng không kiềm được mà mắng một câu, nàng muốn đi tìm bọn người Mai Phước Hưng mà giết hết tất cả. Gia An cũng đã nhìn thấy hiện trường, một tay cầm điện thoại nói chuyện, tay còn lại đặt lên mu bàn tay của Nguyệt Minh mà trấn an, nguồn nhiệt lạnh lẽo truyền đến khiến cõi lòng nàng đau nhói. - Rốt cuộc là đi công tác chuyện gì? Sao có thể xảy ra chuyện được?- Hạ Băng bình tĩnh một chút. Nguyệt Minh nhìn vào sâu trong mắt Hạ Băng, sau đó mím môi. - Băng nè...- Cô bỗng chốc gọi tên thật của Hạ Băng.-Hứa với tớ, dù cho có bất kỳ chuyện gì xảy ra, cậu vẫn sẽ luôn đứng phía sau tớ mà nhìn thôi, có được không? Hạ Băng liền trực tiếp bùng nổ, bật người dậy mà hét lên. - RỐT CUỘC LÀ CẬU MUỐN LÀM CÁI QUÁI GÌ HẢ? Đúng vậy, nàng ghét phải dài dòng, vì cớ gì Nguyệt Minh lại bắt nàng hứa đến lần thứ ba? Lần đầu tiên nàng nghe lời thì mọi chuyện liền tiếp diễn theo hướng không thuận lợi... - Selina Hoàng Nguyệt Minh! Cậu đừng có mà rào trước đón sau mãi như vậy! Tôi không phải bạn cậu sao? Cậu có xem tôi là người nhà không? Đối mặt với sự bùng nổ của Hạ Băng, Nguyệt Minh vẫn bình tĩnh, thậm chí giọng nói so với trước còn mềm mỏng hơn. - Có, cậu và Hân vẫn mãi là người nhà của tớ, mãi mãi như vậy... - - Cậu bảo em ấy đi lấy bằng chứng một mình?- Hạ Băng nghiến răng. - Loại chuyện này vẫn nên kín đáo một chút, nếu cứ dẫn cả đoàn người theo không phải "lạy ông tôi ở bụi này" sao?- Nguyệt Minh rót cho Hạ Băng một cốc nước. Hạ Băng hừ một tiếng. - Cậu có thể để vệ sĩ đi lấy mà, tư duy kiểu quái gì vậy? - Bằng chứng quan trọng, tớ không tin tưởng ai.- Nguyệt Minh chân thành nói, nhìn sâu vào đôi mắt Hạ Băng, mong tìm được một tia cảm thông.- Như cậu nói, ngay cả bên cạnh ông Kim Đức còn có nội gián, sao tớ tin ai được, ngoài Hân? - Vậy nên cậu đẩy Hân vào nguy hiểm?- Hạ Băng chất vấn, gạt phăng đi kỳ vọng của Nguyệt Minh.-Thế bằng chứng lấy được chưa? - Mất rồi. Nguyệt Minh nói nhẹ tênh khiến Hạ Băng tức điên lên. Hạ Băng thấy có chút đau đầu, nàng nhận ra mình không còn đủ bình tĩnh để nói chuyện nữa. Nàng biết câu tiếp theo mà mình thốt ra chắc chắn sẽ là mắng Nguyệt Minh, thế là nàng trực tiếp đi thẳng ra cửa. Nguyệt Minh nhìn theo bóng dáng bạn mình, sau đó lại nhìn mưa rơi bên ngoài ô cửa, cõi lòng có chút bộn bề. - Không sao đâu em... Nguyệt Minh cảm giác được bàn tay mình được nâng lên, chẳng mấy chốc lồng ngực được bao bọc bởi một hơi ấm mà cô khắc ghi tận tâm can. Đúng vậy, bây giờ có nặng lòng đi nữa cũng đã có Gia An kề bên. - Ừm, sẽ không sao.- Nguyệt Minh ôm lấy Gia An, cô đặt cằm trên vai nàng, mắt khẽ nhắm lại, tong đầu lần nữa sắp xếp mọi suy tư. - Em vẫn còn bằng chứng mà, bây giờ quan trọng nhất là phải lo cho Khả Hân.- Gia An nhẹ nhàng phân tích. Nguyệt Minh khẽ mỉm cười. - Đúng vậy. Quan trọng nhất là Hân. - Tránh ra,... tránh ra...- Uyên Hà điên cuồng chạy, động phải ai trên đường liền hất người đó ra, không chút lịch sự. Trực thăng chậm rãi hạ cánh, gió từ cánh quạt tạo ra rất mạnh, khiến những người đứng gần đều phải gồng mình chống đỡ. Uyên Hà thở hổn hển, chạy đến chỗ đội y tế đang chờ đón bệnh nhân mới, chân không ngừng động đậy, chỉ hận không thể xông thẳng đến đón lấy Khả Hân sớm nhất. Nguyệt Minh cùng Gia An cũng đứng gần đó. Xuyên qua lớp kính đen, cô nhìn thấy Uyên Hà đang gấp đến luộm thuộm, nhưng cô không khó chịu chút nào, ngược lại còn thay Khả Hân mà cảm thấy ấm áp, đúng là chỉ khi hoạn nạn mới có thể thấy rõ ai là người yêu thương mình. Tuy đã sắp xếp nhanh chóng nhất có thể, nhưng do thành phố X mưa cả ngày, cộng thêm việc các bác sĩ khuyên nên chờ bệnh nhân ổn định hơn, thế nên mãi đến trưa ngày hôm sau, trực thăng mới có thể mang Khả Hân về đến HOPE. Trực thăng tiếp đất, các cánh quạt vẫn còn xoay thêm một thời gian nữa chứ chưa dừng hẳn, tiếng vù vù— xé gió chậm dần, đoàn người mới có thể vào việc. Uyên Hà gấp đến mức không chờ nổi, chỉ muốn trực tiếp nhào lên cửa trực thăng, giường bệnh được đẩy xuống, một thân người băng bó nằm trên đó khiến cô choáng váng đứng không vững, suýt ngã ra sau. Cũng may, Gia An đã kịp đỡ lấy cô em đồng nghiệp. - Cẩn thận.- Bác sĩ An dịu dàng nói. Uyên Hà nào để vào tai, cô hít một hơi lấy sức, sau đó chạy đến nắm lấy thành giường của Khả Hân, cùng các đồng nghiệp khác chuyển nàng vào phòng bệnh. Vừa đi, bác sĩ Hà vừa cảm thấy hốc mắt mình đau rát, nghẹn ngào gọi tên Khả Hân, người cô yêu nói đi công tác chỉ hai ngày mà thôi, cớ sao bây giờ lại thành ra thế này? Lúc đi còn ghé qua nhà dùng cơm rồi cười rạng rỡ, bây giờ cả người đầy rẫy vết thương, gương mặt tái nhợt chẳng chút sức sống. Nguyệt Minh không rời đi vội, khi xung quanh chẳng còn ai thì người bạn thân cứng đầu của cô cũng từ trực thăng đi xuống, thay vì vui vẻ như thường lệ, Hạ Băng không hề liếc mắt đến cô. Nguyệt Minh đoán hẳn là nàng vẫn còn giận. Hôm qua lúc rời khỏi nhà Nguyệt Minh, Hạ Băng cũng nào có nghe lời mà ở yên, trực tiếp lái xe xé tan cơn mưa mà đi thẳng đến thành phố Y xa xôi. Nguyệt Minh nhìn theo bóng lưng Hạ Băng, hai bàn tay vô thức siết chặt vào nhau. - Đi thôi em.- Gia An đến cạnh cô, gỡ từng ngón tay đang siết chặt của cô ra mà đan tay mình vào. Khả Hân được đẩy vào phòng ICU, cách ly hoàn toàn với người nhà, hiện tại không thể cho ai vào trong. Uyên Hà áp mặt lên cửa kính, rõ ràng chỉ cách nhau một lớp kính, lại như xa xôi ngàn dặm. Nguyệt Minh nhìn Hạ Băng đang lặng im một bên, đôi mắt đẹp bị bao phủ bởi một tầng kính mát không rõ suy tư lúc này. Cô thở dài, tầm mắt cũng vô thức đặt trên màn hình với các chỉ số sinh học. Các bác sĩ vẫn đang hội chẩn, chuẩn bị cho Khả Hân kiểm tra lại mọi thứ một lần nữa, tuy nói tình trạng không có gì đáng quan ngại nhưng vẫn còn trạng thái lúc mê lúc tỉnh. Đêm qua, Hạ Băng may mắn gặp được lúc Khả Hân tỉnh dậy, nhưng nàng thư ký lại chẳng thể nói nhiều lời. Uyên Hà cảm thấy lòng mình nóng rực. Hôm qua, sau khi nghe Gia An báo tin, cô cũng muốn lập tức chạy sang thành phố Y nhưng đành tạm gác lại vì còn đang cấp cứu cho bệnh nhi nhỏ tuổi, là một người bác sĩ gương mẫu, cô phải bỏ qua việc riêng mà tập trung cho ca phẫu thuật. Cũng nhờ Gia An đã trấn an rất nhiều, nên Uyên Hà mới có thể chịu đựng đến tận giờ phút này. Thấy các đồng nghiệp vào thăm khám, sau đó làm một loạt các kiểm tra, Uyên Hà không chịu nổi liền chạy hết đầu này tới đầu kia hỏi han. Gia An cũng liền theo sau, trấn tĩnh Uyên Hà đừng làm phiền công tác đồng nghiệp. Lúc này, chỉ còn mỗi Nguyệt Minh với Hạ Băng bên cửa kính. Hạ Băng không nói lời nào liền quay người đi ra ngoài, Nguyệt Minh cũng đi theo, nơi nàng đến chính là khu vực dành cho người hút thuốc. - Tớ xin lỗi. Nguyệt Minh nhìn Hạ Băng tựa vào tường, rút từ trong túi xách ra một hộp thuốc lá, không như lúc trước bẻ đôi, lần này, nàng như cũ mà ngậm một điếu vào miệng, châm thuốc rồi hút một hơi. - Không ghét à?- Hạ Băng cố ý kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay rồi đưa đến trước mặt Nguyệt Minh. Nàng nhìn khói bay vào gương mặt bạn thân, lại nhìn thấy Nguyệt Minh nhíu mày rồi ho mấy cái. Nếu là bình thường, chắc chắn Nguyệt Minh đã mắng nàng rồi, bây giờ chịu nhẫn nhịn như vậy, lại còn xin lỗi cơ... Nghĩ đến đây, Hạ Băng bật cười. Không bình thường chút nào... Không phải Nguyệt Minh thường ngày! - Hút ít thôi.- Nguyệt Minh đẩy tay Hạ Băng ra, sau đó ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh đó. Cô ngẩng mặt nhìn bầu trời, đôi lúc lại nhìn sườn mặt của Hạ Băng, chỉ thấy nàng "Hừ" một tiếng. Không ai nói với ai câu nào nữa, mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại của Nguyệt Minh vang lên, xé tan bầu không khí đầy ngượng ngùng này. - Tôi nghe... Ừ... ừm, biết rồi.- Nguyệt Minh chăm chú nghe đầu dây bên kia báo cáo một vài tình hình về việc điều tra kẻ gây tai nạn cho Khả Hân. Chiếc xe tông phải nàng thư ký toàn năng dùng biển giả, nắm rất rõ tình hình đường xá thành phố Y nên dễ dàng luồn lách, tránh né những camera trên đường... Tóm lại là chẳng có mấy tiến triển, Nguyệt Minh cúp máy trong trạng thái trầm tư. Hạ Băng vứt điếu thuốc vừa hút xong dưới đất, chân dẫm dẫm mấy cái, sau đó quay sang nhìn bạn mình. - Nguyệt này... Đó là em gái chúng ta đấy. Nguyệt Minh cũng nhìn Hạ Băng, ánh mắt hai người giao nhau, tràn đầy tâm sự. Một đoạn hồi ức của ba người lúc nhỏ chạy dọc suy nghĩ của Nguyệt Minh khiến khóe môi cô bất giác cong lên. - Đúng vậy, là em gái chúng ta, nên cậu đừng đi tìm Quỳnh Chi mà đánh người ta nữa nhé. Cô lo chứ, lo lúc này Hạ Băng lại nổi máu điên mà tìm Quỳnh Chi gây khó dễ, dù cô không ưa gì crush cũ của vợ, nhưng bớt một việc đỡ một việc! ***** Quỳnh Chi: Đúng vậy, cô đừng lên cơn cắn bậy bạ nữa, vụ này tôi méo liên quan! Hạ Băng: Hừ! Tốt nhất cô nên trốn đi! Tác giả: Mấy bạn đã thấy sự nguy hiểm của trùm cuối chưa, người có thể dẫn dắt toàn bộ đại cuộc:)) Trong khi một đám trẻ mãi loay hoay thì dì ta chỉ rất đúng trọng điểm. Đánh vào Nguyệt đâu nhất thiết chỉ bắt mỗi An với Joy? Tất nhiên sự nguy hiểm còn lại của Thiên Hương chúng ta để dành lại cho Hạ Băng đi ha.