*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lại một ly rượu bị uống cạn, Thanh Phương không còn nhớ được đây là ly thứ mấy, chỉ biết cả cơ thể mình như đang bị thiêu cháy bởi thứ chất lỏng này, biết làm sao khi giờ đây chỉ có chúng mới có thể khiến cô giảm bớt nỗi đau trong tim.
- Thêm một ly.- Thanh Phương nện ly rượu không xuống bàn, gằn giọng ra lệnh.
Là dân trong nghề lâu năm, có loại người nào mà cậu bartender chưa thấy qua, dựa vào thái độ bất cần đời cùng ánh nhìn như thể cả thế giới đều có lỗi với mình kia, cậu mạnh dạng đoán quý cô đây đang thất tình. Kiểu thất tình mạnh mẽ, không rơi một giọt nước mắt, chỉ đơn giản là cứ liên tục hốc rượu vào người, ánh mắt đăm chiêu đầy toan tính này khiến cậu thấy lạnh cả sống lưng.
Nói đi thì phải nói lại, cậu chàng phải dành lời khen cho tửu lượng của quý cô này, một lần nữa tự hỏi, phải là người thế nào mới có thể khiến cô nàng vừa xinh đẹp lại vừa lắm tiền này suy sụp.
Thất tình theo kiểu nhà giàu cũng quá đáng sợ đi, mạnh tay thuê cả bar chỉ để một mình ngồi uống rượu!?
Cậu gặp qua không ít cậu ấm cô chiêu chi tiền bao quán rồi, nhưng bao cả quán để cô đơn thì đây là lần đầu, thật kỳ lạ!
Thanh Phương uống nhiều, đầu óc đúng là có chút chao đảo, nhưng tuyệt nhiên vẫn không cách nào khiến cô quên đi được Nguyệt Minh...
Mà càng nhớ, Thanh Phương càng thấy hận nhiều hơn là yêu...
Cô đưa tay quơ quàng trong không khí, ký ức thối nát vẫn cứ quẩn quanh, khốn kiếp!
Vì cớ gì... Vì cớ gì cứ mãi nhớ về một người mà mình căm hận?
Thanh Phương nghiến răng, rốt cuộc cũng đạt đến giới hạn mà gục mặt xuống bàn.
- Rồi.- Bartender nhún vai.
Cũng phải, nốc hết cả mấy chai rượu mạnh rồi, không gục mới lạ...