Chương 43
Chim hoàng yến trên cây khẽ cất tiếng hót. Vườn Ngự Uyển bừng tỉnh dậy sau cơn mê, rũ bỏ vẻ mệt mỏi. Ánh sáng len lỏi chui qua từng tán lá xanh mướt, chiếu lên sương sớm óng ánh trong suốt như ngọc lưu ly, dừng lên trên khuôn mặt tiểu mỹ nhân đang ngủ say cạnh thủy bồn.
Cô bé tỉnh dậy sau cái chợp mắt ngắn ngủi. Bé
vo
hai bàn tay thành hai cái bánh bao nho nhỏ, khẽ dụi mắt. Mái tóc gọn gàng được búi trên đầu có vài sợi thoát ra ngoài, xoã xuống khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của bé. Bé vươn vai, lắc mình vài cái rồi tiếp tục công việc dang dở trước khi ngủ của mình.
Bé cắm đầu hí
hoáy
vẽ. Khoé mắt không giấu nổi hạnh phúc cong lên thành hình lưỡi liềm. Trên vầng trán bé xuất hiện vài giọt mồ hôi, bé dùng tay quệt đi, một ít màu vẽ từ tay dính lên trên mặt, làm bé trông vẻ nghịch ngợm hơn hẳn.
Một thiếu niên lặng lẽ đến cạnh cô bé. Bé tập trung vào công việc của mình, không hề nhận ra thiếu niên đã đứng ngay sau lưng. Đến khi thiếu niên chậm rãi ngồi xuống, bé ngẩn lên nhìn, cười tít mắt.
"A, Đông Đông, anh tới rồi!"
Thiếu niên mỉm cười, cả người tản ra hương vị thanh mát như gió xuân. Thân trang bạch y xuất thần, thiếu niên lặng lẽ ngắm nhìn cô bé bận rộn đã một lúc, thấy bàn tay nhỏ bé không ngừng vẽ những nét màu rực rỡ, nhìn đến vẻ mặt hạnh phúc không giấu nổi của bé, tâm trạng như được gột rửa, cả người phơi phới như bước chân vào Vườn Địa Đàng.
Thiếu niên nhẹ nhàng xoa đầu bé: "Đang làm gì vậy?"
"Cho anh xem này." Bé hí hửng nhảy vào lòng thiếu niên, tay đưa bức hoạ lên ngắm, "Đây là cha em, bên này là em, này là biểu ca em. Đông Đông nhìn xem em vẽ có đẹp không?"
Bé hào hứng nói, cặp mắt long lanh vẻ chờ mong.
"Thế còn anh đâu?" Thiếu niên cất tiếng hỏi, che giấu nỗi buồn nơi đáy mắt.
"Á, chưa kịp vẽ Đông Đông. Đông Đông chờ một chút em vẽ vào ngay đây." Bé giật mình, hai tay gãi đầu ra vẻ hối lỗi, cầm lấy bức hoạ toan thoát ra khỏi vòng tay thiếu niên.
"Chờ đã!" Thiếu niên ôm chặt lấy cô bé, phụng phịu, "Đông Đông đối với em thế nào?"
"Đông Đông rất tốt, Đông Đông rất hiền, Đông Đông rất thương em, nhưng mà em quên mất. Một lát thôi, không lâu đâu, Đông Đông chờ em nhé!" Bé nhanh nhảu nói, hôn lên sườn mặt thiếu niên một cái rõ kêu rồi chạy vụt đi.
"Chờ đã! Bảo Bảo! Bảo Bảo!" Thiếu niên sửng sốt đón nhận nụ hôn, đại não lâm vào trạng thái đình trệ một lúc. Tới khi tỉnh dậy thì bé con trong lòng đã chạy đi mất.
Thiếu niên có chút ngây ngẩn. Bàn tay chậm rãi đưa lên sờ vào mặt, lưu luyến nụ hôn vội vã vừa rồi.
Cô bé vừa chạy, vừa ngoái đầu nhìn về phía sau. Búi tóc gọn gàng từ từ thoát khỏi nếp, từng lọn tóc thả xuống đung đưa theo từng nhịp bước chân lên xuống của bé. Suối tóc óng ả chạm đến thắt lưng, lấp lánh ánh sáng. Bé mải nhìn về phía sau, bỗng chốc tông vào một bức tường thịt, làm bé không phản ứng kịp, a một tiếng lăn quay ra đất.
"Bảo Bảo?"
Tiếng nói từ đỉnh đầu truyền xuống. Cô bé ngước nhìn, một thoáng khoé miệng vui mừng kéo đến tận mang tai, vui vẻ ôm lấy thanh niên trước mặt.
"Biểu ca!" Bé dụi mặt vào ngực thanh niên, bàn tay huơ loạn lên mặt hắn.
Thanh niên có chút bất đắc dĩ, yêu thương vuốt lấy mái tóc cô bé xẹp xuống. Hắn ẵm bé về phòng.
"Bảo Bảo sao lại chạy loạn trên hành lang thế?" Hắn cất giọng.
"A ha, cho biểu ca xem cái này!" Bé gái lấy trong túi ra bức hoạ, vui vẻ trình trước mắt hắn. Nào là cha bé, nào là bé, và kia là hắn.
Hắn không tự chủ cười lên một tiếng
, "Bảo Bảo, đây là gì?"
"Còn là gì nữa? Đây là gia đình Bảo Bảo, là những người quan trọng nhất đối với em!" Bé tít mắt cười, cọ vào mặt hắn làm nũng.
Hắn tâm trạng cũng vui lây, nhất là khi nghe được bé nói quan trọng nhất, hồn hắn cũng sắp treo ngược cành cây mất rồi!
"Em đói rồi, biểu ca bế em đi ăn nhé!" Cô bé thích thú đề nghị, hai mắt sáng rỡ lên như hai hòn ngọc, "Đi ăn lẩu cá dì Châu làm nào!"
Hắn ôm lấy bé, hai bóng hình hào hứng đi mất, không để ý rằng phía sau vẫn có người đưa mắt dõi theo.
Thiếu niên cảm thấy một màn hạnh phúc dạt dào kia trông thật ngứa mắt. Nhất là khi hắn nghe được Bảo Bảo trong miệng thoát ra nói rằng đây là những người quan trọng nhất với bé, trong lòng không khỏi có tảng đá nặng ngàn cân. Hắn lấy làm buồn phiền, Bảo Bảo suốt ngày quên mất hắn, làm hắn khổ não mãi không thôi.
-------------------------------------------------------------
Phong Nhã Vân bừng tỉnh.