Chương 103 Cô ta tìm anh làm gì?

Khuyến Danh
Nguồn: metruyenhot.me
"Cô ta tìm anh làm gì?" Tô Nhan lái sang chuyện khác, lạnh giọng hỏi. "Cũng chẳng có gì, bảo là tôi đẹp trai, muốn làm quen thôi." Tiêu Dật bịa bừa, anh quyết định gây chút áp lực cho Tô Nhan! "Cứ đòi mời tôi đi uống trà. Tôi từ chối rồi, đang giờ làm việc sao mà đi uống trà được." "Ý là mời anh lên đồn uống trà à?" Tô Nhan nhìn Tiêu Dật, có phần giễu cợt. "Anh có biết biệt hiệu của cô ta là gì không?" "Là gì? Vũ Văn ngực bụ?" "Vũ Văn ngực bự?" Tô Nhan khựng lại, rồi hiểu ra, trừng mắt lườm Tiêu Dật. "Anh nghiêm túc chút được không!" "Ừ ừ, nghiêm túc nào. Biệt danh cô ta là gì?" "Bạo long cái." "Đúng là dữ thật, cái biệt danh đó quá hợp." "Cô ta tới Trung Hải, phá không ít án lớn. Với công lao đó, ít ra cũng phải là đội trưởng rồi. Anh biết vì sao cô ta chưa lên chức không?" "Vì sao? Từ chối luật ngầm à?" "Nói linh tinh gì thế. Là vì cô ta quá bạo lực. Tội phạm qua tay cô ta hầu như chẳng còn nguyên vẹn: nhẹ thì gãy tay gãy chân, nặng thì..." Tô Nhan bỏ lửng. "Nặng thì sao? Chẳng lẽ còn đánh chết người?" Tiêu Dật tò mò. "Một năm trước, ở Trung Hải xảy ra vụ xâm hại tình dục đặc biệt nghiêm trọng: nạn nhân là phụ nữ, tới ba chục người, từ mười tám đến tám mươi tuổi..." Tô Nhan chậm rãi nói. "Khoan đã, tám mươi? Cô nghiêm túc chứ? Sở thích bệnh hoạn quá rồi đấy?" Tiêu Dật cắt lời. "Thật đấy, không tin anh lên mạng tra đi... Về sau, gã đó bị Vũ Văn Tĩnh tóm. Cô ta thẳng tay phá hỏng công cụ gây án của hắn." Giọng Tô Nhan lạnh băng. "Nghe nói là một phát đạn bắn nát bét, hết đường cứu chữa." "..." Nghe đến đây, Tiêu Dật chỉ thấy lạnh toát nơi hạ bộ, vô thức kẹp chặt hai chân. Con đàn bà đó độc ác đến thế cơ à? So với cô ta thì cú đá vào chỗ hiểm của mình còn quá nhân từ. "Tôi nói thế để bảo anh: không muốn bị tàn phế thì tránh xa cô ta ra." Tô Nhan nhạt giọng. "Ừm... không đúng, có phải cô đang ghen không?" Tiêu Dật nhìn chằm chằm Tô Nhan. "Tôi ghen cái gì mà ghen!" Tô Nhan lảng ánh mắt của Tiêu Dật, nhất quyết không thừa nhận. "Tôi chỉ muốn tốt cho anh thôi!" "Hề hề." Tiêu Dật nhếch môi cười. "Tôi thấy cô yêu tôi rồi đấy." "Hừ, bớt ảo tưởng đi." Tô Nhan cười lạnh, đứng dậy bước ra ngoài. "Đến nhà kho!" Hai người tới nhà kho, Giang Như, Từ Khải và mấy người khác vội bước lên báo cáo. Toàn bộ phỉ thúy đã được đánh số, chụp ảnh lưu hồ sơ và phân hạng lưu kho. Tô Nhan lật xem sổ ghi chép, gật đầu: "Mọi người vất vả rồi. Nhất là những ai trực đêm qua. Nghỉ hai ngày, về nghỉ ngơi cho tốt." "Cảm ơn sếp Tô." Mọi người mừng rỡ: vừa có thưởng lại còn được nghỉ, sếp Tô quá rộng rãi. Chuông điện thoại chợt reo. Tô Nhan nhìn số gọi đến, hơi cau mày, do dự một chút rồi vẫn nghe máy. "Về ngay đi, ông nội con xảy ra chuyện rồi."