Giang Như dè dặt nhìn vẻ mặt Tô Nhan - vừa nãy hình như nghe sếp chửi ai
đó?
Tiêu Dật ghê thật, chọc sếp Tô mà còn ở lại công ty, đúng là số một!
"Vừa rồi cô xuống phòng bảo vệ, Tiêu Dật đang làm gì?"
"À? Anh ấy đang chơi game ... À đúng rồi, ở văn phòng của Tôn Cao Phi."
Giang Như không dám giấu, báo cáo rành rọt:
"Anh ấy nói giám đốc Tôn nhiệt tình lắm, muốn nhường văn phòng cho anh ấy, anh ấy đành nhận lời ... "
"Cái gì?"
Tô Nhan sững sờ. Nói vậy lừa ai được?
"Đi hỏi cho ra nhẽ xem chuyện gì xảy ra, rồi về báo tôi!"
"Vâng."
Giang Như đáp, lui ra.
"Rốt cuộc ... anh là người thế nào?"
Tô Nhan xoay xoay cây bút, lẩm bẩm.
Cô còn không nhận ra, mình đã bắt đầu tò mò về Tiêu Dật.
Mà khi một người phụ nữ tò mò về một người đàn ông, thường thì ... đó là dấu hiệu bắt đầu xiêu lòng người ta.
Bên kia, Tiêu Dật huýt sáo quay về phòng bảo vệ.
Anh thì chẳng tò mò gì về Tô Nhan cả: thực ra anh đã gần như thấy hết, ngay cả cỡ D của cô ấy anh cũng đã lén "đo" bằng tay ... Ừm, là lúc Tô Nhan đau đến mức không chịu nổi, anh mới lén đo.
Anh kìm được mà không ngủ với cô ấy đã là quân tử hiếm có lắm rồi, chẳng lẽ không cho anh tranh thủ tí xíu?
Trước khi vào game, anh lấy điện thoại từ nhẫn trữ vật ra.
Vừa đặt máy lên bàn, chuông đã reo.
"Không phải chứ? Vừa bật máy đã có cuộc gọi? Trùng hợp thế?"
Tiêu Dật bất lực, bấm nghe.
"Lão đại, anh chưa chết à?"
"Đệt, trù ông đây hả?"
"Không không, em kích động quá thôi. Anh mất liên lạc ba năm ... thêm chút nữa là tụi nó định lập cho anh một cái mộ gió rồi."
"Cái gì cơ? Mộ gió? Vãi, bọn mày quá đáng vừa thôi."
Tiêu Dật nổi cáu.
"Ông đây sống nhăn răng mà tụi bay đòi dựng mồ cho ông?"
"Thì cũng để tưởng niệm anh mà, ai bảo anh lặn mất tăm không một lời ... "
"Ông đây bị giam ba năm ... Khoan đã, đứa nào giữ quần áo của ông, định làm mộ gió kiểu gì?"
"Ngân Hồ bảo cô ấy có một cái quần lót của anh."
"Lão đại, ai giam anh ba năm vậy? Bọn em đi báo thù cho anh."
"Đừng nói nhảm. Tôi vừa bật máy sao các cậu gọi đến ngay được? Có phải nghịch ngợm gì trong điện thoại của ông đây không? Ngứa đòn rồi hả?"
"Ờm, là Ngân Hồ bảo em làm vậy ... Lão đại, ba năm nay rốt cuộc anh đi đâu? Không có tín hiệu, định vị kiểu gì cũng không ra."
"Tôi nói tôi đi tu tiên, cậu tin không?"
"Tin. Anh bảo anh đi đẻ em cũng tin."
"Đúng là huynh đệ chí cốt ... "
Tiêu Dật nhếch môi: đúng là tin nhau tuyệt đối!
"Ba năm nay các cậu sao rồi?"
"Cũng tạm. Dạo trước có tin chấn động thế giới xem chưa? Vụ thủ tướng nước E ấy, bọn em làm đó ... "
"Chưa xem, nên may lam màu uổng rồi."
Tiêu Dật ba hoa chém gió, dần nở nụ cười: may quá, mấy thằng này vẫn còn sống.
"À đúng rồi, lão đại, lần này bọn em qua nước E, gặp cô công chúa đó, cô ấy vẫn luôn tìm anh."
"Bảo cô ấy quên tôi đi, kiếm người tốt mà lấy."
Tiêu Dật phả một vòng khói, trong đầu hiện lên thân thể trắng nõn và mười tám tư thế.
Chỉ là duyên bèo nước, ngủ với nhau một đêm thôi, cần gì phải coi là thật.
"Ngân Hồ cũng nói y như vậy với cô ấy. Cô ta bảo anh sơ ý dính một viên đạn, thành thái giám rồi, không thể cho cô ấy hạnh phúc chăn gối ... "
"Mẹ kiếp, con hồ ly tinh này lại đáng bị dạy dỗ rồi ... "
Tay Tiêu Dật run lên, suýt làm điếu thuốc rơi vào đũng quần.
"Nói chuyện nghiêm túc đi: giúp tôi tra cứu Thập Đại Thần Khí, tôi cần toàn bộ tài liệu về chúng ... Nguồn thì tốt nhất từ các cơ quan đặc biệt của những cường quốc; tôi nghĩ họ hẳn biết vài bí mật."