"Không đủ."
"Anh muốn bao nhiêu? Tôi có thể tăng thêm."
"Tôi muốn cô."
Tay nằm vô lăng của Tô Nhan khẽ run, suýt nữa lao chiếc Maserati vào rào chẳn.
"Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh!"
"Tôi cũng nghiêm túc đấy chứ. Tôi đâu có thiếu tiền, cần gì mấy đồng ba cọc ba đồng của cô?"
Tiêu Dật đổi tư thế ngồi cho thoải mái.
"Gì cơ? Ba cọc ba đồng?"
Tô Nhan mất bình tĩnh. Dù có giàu cỡ nào, cũng đâu thể nói ba trăm triệu tệ là ba cọc ba đồng chứ?
"Nếu tôi nhớ không lầm, trước đây vì tám trăm nghìn tệ, anh đã nói mòn cả mồm rồi còn gì.
"Sao giống nhau được? Đó là tiền bao nuôi tôi mà. Giá thấp quá thì trong cánh đàn ông ăn bám, tôi còn ngẩng đầu lên sao nổi."
Tiêu Dật nghiêm túc nói.
"Với lại, tôi nói là tặng cô rồi. Cô lại dúi tiền cho tôi, là thế quái nào?"
"Giá trị quá lớn, anh tặng được chứ tôi không thể nhận."
Tô Nhan lắc đầu.
'Tôi có nguyên tắc của mình."
"Dù sao tôi cũng không nhận."
"Vậy cô cứ coi ba trăm triệu tệ này là tiền tôi bao cô."
"Vãi thật, anh định bao tôi cả đời à?"
Tô Nhan cạn lời: Mình nói vậy hồi nào?
"Nói thật nhé, có phải cô yêu tôi rồi không? Yêu thì đừng nén nữa, tôi sẵn sàng theo
cô.”
Tiêu Dật cười tít måt.
"Cút!"
Tô Nhan lạnh lùng thốt một chữ. Đúng là miệng chó làm gì phun ra được ngà voi.
Về tới công ty, họ dỡ đá thô xuống rồi đưa vào kho.
"Khi nào bổ đá?"
"Nghe cô quyết thôi. Tôi dám đảm bảo là mỗi viên đều có phỉ thúy."
Nghe Tiêu Dật nói, Tô Nhan thở gấp hơn; chỉ nghĩ tới cảnh đó thôi đã thấy phấn khích.
"Bình tĩnh, còn có tôi đây. Sau này phỉ thúy thiếu gì."
"Từ hôm nay, anh là cố vấn cược đá của công ty, lương tháng 100.000 tệ."
Tô Nhan nói ngay.
"Tôi biết anh chê ít. Đợi bổ ra được phỉ thúy, tôi sẽ thưởng lớn."
"Cố vấn cược đá? Không băng cho tôi làm phó tổng đi."
Tiêu Dật đúng là chẳng mặn mà tiền bạc, buột miệng nói một câu.
"Được."
Điều khiến Tiêu Dật bất ngờ là Tô Nhan đồng ý ngay tắp lự.
'Tôi sẽ bảo phòng nhân sự ra thông báo ngay ... "
Nói xong, cô quay người rời đi.
"Cô nàng này nghiêm túc thật à?"
Tiêu Dật lầm bầm một tiếng, rồi quay về phòng bảo vệ.
"Anh Tiêu, sao lần này mua nhiều đá thô thế?"
Từ Khải xáp lại hỏi.
"Quyết định của sếp Tô, đâu đến lượt cậu xen vào? Bật hết camera giám sát ở kho lên, bố trí người canh kỹ."
Tiêu Dật vắt chân chữ ngũ, nhận điếu thuốc Từ Khải đưa.
"Còn nữa ... từ hôm nay gọi tôi là 'sếp Tiêu' nhé."
"Sếp Tiêu? Là sao ạ?"
Từ Khải sững người.
"Thông báo bổ nhiệm của phòng nhân sự sẽ gửi tới ngay."
Tiêu Dật nhả khói, thong dong tự tại.
"Sếp Tô đích thân nói, để tôi làm phó tổng của công ty Thanh Nhan."
"Vãi, thật hay đùa thế?"
Từ Khải trợn tròn mắt.
"Anh mới tới hai ngày thôi mà!"
"Sao? Tôi làm phó tổng, cậu thấy không phục à?"
"Không không, em phục, chỉ là không dám tin."
Từ Khải vội nở nụ cười.
"Anh thăng chức nhanh quá còn gì? Hôm qua vào công ty làm vệ sĩ, hôm nay đã là phó tổng rồi?"
'He he, sếp Tô mắt sáng như sao, cứ nhất quyết bằt tôi làm, tôi biết làm sao?"
Tiêu Dật mỉm cười.
"Haizz, đôi khi tôi cũng khổ vì mình xuất sắc quá."
Khóe môi Từ Khải giật giật: Màn khoe mẽ này anh diễn cũng ghê đấy ...
Bên kia, Giang Như cũng chết lặng.
"Phó tổng?"
Trước đó, cô còn nghĩ chức trưởng phòng bảo vệ là sếp Tô để dành cho Tiêu Dật.
Giờ mới thấy mình nghĩ nông quá!