Khi nghe nói Tiêu Dật sẽ ở lại đây, sắc mặt Ngụy Vũ Tình khẽ đổi.
"Chị Vũ Tình, nếu chị không muốn thì em sẽ đuổi anh ấy đi ngay."
Thấy phản ứng của Ngụy Vũ Tình, Tô Nhan vội nói.
Vừa còn đang mơ mộng, Tiêu Dật giật thót: đuổi tôi á? Dù có đánh chết cũng không đi!
Ngụy Vũ Tình liếc Tiêu Dật, ánh mắt thoáng nét rối bời: một đêm hoang đường, tưởng rång sẽ không còn gặp lại.
Nào ngờ không những gặp, còn dính líu tới cả Tô Nhan.
Cô quá hiểu Tô Nhan; chịu để Tiêu Dật ở chung nhà, đủ thấy quan hệ của họ chẳng bình thường.
Nếu họ thực sự đã có gì với nhau, cô phải đối mặt với Tô Nhan ra sao đây?
"Hai người sống chung rồi à?"
Ngụy Vũ Tình nghĩ một chút, cố đùa cho nhẹ chuyện.
"Chị Vũ Tình, đừng nói bậy. Anh ... anh ấy là vệ sĩ của em, ông nội em bảo anh ấy bảo vệ
em."
Tô Nhan vội giải thích.
"Vệ sĩ?"
Ngụy Vũ Tình sững lại: hóa ra không phải mối quan hệ như cô tưởng.
"Đúng, em đã đặt ra ba nguyên tắc với anh ấy rồi, cấm lên lầu ... "
Tô Nhan gật đầu.
"Đã là để bảo vệ em thì cứ để anh ấy ở lại đi."
Ngụy Vũ Tình nói.
"Hề hề, suýt nữa chị hiểu lầm, tưởng anh ta là bạn trai của em đấy."
"Không phải bạn trai."
Chưa đợi Tô Nhan lên tiếng, Tiêu Dật đã xen vào.
"Tôi là vị hôn phu của cô ấy."
" ??? "
Tô Nhan trừng mắt với Tiêu Dật: ai cho anh nói linh tinh!
Ngụy Vũ Tình cũng tròn xoe mắt: vị hôn phu ư?
Trời đất, mình lại ngủ với vị hôn phu của Tô Nhan rồi à?
Tiêu Dật lờ cơn giận của Tô Nhan đi; chuyện này anh phải nói rõ trước, kẻo sau này Ngụy Vũ Tình biết thì càng rắc rối.
"Hai người ... là chuyện từ bao giờ vậy?"
Ngụy Vũ Tình cố trấn tĩnh, gượng cười.
"Anh cứu ông nội của Tô Nhan, cô ấy lấy thân báo đáp à?"
"Không phải! Anh ta mang theo hôn ước đến tìm em .. "
Tô Nhan phủ nhận, kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
"Chị kể em nghe chị đã phản đối thế nào đi; em cũng phải phản đối để ông của em hủy hôn ước."
Nghe Tô Nhan nói, vẻ mặt Ngụy Vũ Tình càng khó tả. Cô thầm nghĩ: Em chắc là muốn biết thật chứ?
"Khụ."
Tiêu Dật nhẹ ho một tiếng.
"Tô Nhan, mấy chuyện này đừng hỏi ngay trước mặt tôi có được không? Với lại, cô nói sai rồi. Từ đầu chí cuối tôi đến là để từ hôn, chính cô cứ khăng khăng đòi lấy tôi ... "
"Ai thèm lấy anh chứ!"
Tô Nhan giận dữ.
"Con nhóc lúc đó trước bao nhiêu người còn nói nhất định phải lấy kia mà."
Tiêu Dật bĩu môi.
Tô Nhan càng tức, nhưng không cãi lại được.
Quả đúng là lời cô từng thốt ra, nhưng khi ấy thấy Tiêu Dật tuyên bố từ hôn trước bao người, cô mất mặt quá nên mới tức khí nói vậy, đâu thể coi là thật!
"Thôi nào, hai đứa đừng cãi nữa."
Ngụy Vũ Tình đè nén mớ tâm sự, mỉm cười.
"Tiêu Dật ở đây chẳng phải vừa hay sao? Có thời gian tìm hiểu thêm, biết đâu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén?"
"Ai thèm 'lửa gần rơm' với anh ta, sớm muộn gì cũng hủy bỏ hôn ước."
Tô Nhan lườm Tiêu Dật.
Tiêu Dật nhún vai, không chọc tức Tô Nhan nữa; lỡ bị đuổi ra ngoài thì toi.
"Hề hề, mới vắng có mấy ngày mà em đã có hôn ước với cao thủ rồi ... "
Ngụy Vũ Tình kéo tay Tô Nhan.
"Hoàn cảnh của em khác chị mà. Vừa nhìn đã biết Tiêu Dật là ... một người đàn ông tử
tế."
Tiêu Dật liếc Ngụy Vũ Tình: cô nàng này chắc không phải đang mỉa mình đấy chứ?
Nhờ chị Vũ Tình dỗ dành, Tô Nhan mới dịu lại: "Chị Vũ Tình, chuyện của chị, giải quyết xong chưa?'
“Chưa. Thôi đừng nhắc mấy chuyện bực bội ấy nữa. Để chào mừng cao thủ đến nhà, chúng ta ra ngoài ăn một bữa linh đình đi."
Ngụy Vũ Tình nói.
"Được. Nhưng tôi còn một email chưa gửi xong, hai người đợi em chút nhé."