Chương 103 Ngụy Chiêu
"Ngươi chẳng phải vừa hung hăng lắm sao? Giờ sao lại câm như hến?"
Ngụy Chiêu nhìn Quý Đông Sơn mặt mày âm trầm mà im phăng phắc, cười lạnh.
Dẫu tu vi của hắn không bằng Quý Đông Sơn, nhưng bên cạnh hắn là năm vị cường giả cảnh giới Trúc Cơ!
Đội hình này, có nghiền nát nhà họ Tề mấy trăm lần cũng thừa.
Vù!
Gió rít vụt qua, một bóng người lóe lên lao đến, đáp xuống cạnh Quý Đông Sơn.
"Chung Lão, e là hôm nay ta tiêu rồi!" Quý Đông Sơn trầm giọng.
Chung Thiên Lôi cười: "Chưa đến mức ấy đâu."
"Lại thêm một kẻ Trúc Cơ?" Ngụy Chiêu nhíu mày.
Tuy Chung Thiên Lôi không lộ khí tức, nhưng tốc độ nhanh kinh người, giọng điệu ngông cuồng; chẳng cần tinh ý cũng nhận ra hắn hẳn là một cường giả Trúc Cơ.
"Xem ra chính ngươi là chỗ dựa cho sự ngông cuồng của Tê Hạo!" Ngụy Chiêu lạnh giọng nhìn chẵm chắm Chung Thiên Lôi.
Chung Thiên Lôi liếc Ngụy Chiêu, khinh bỉ: "Khí thế của gia chủ nhà ta, xưa nay đều dựa vào chính bản thân hắn. Chỉ hạng phế vật như ngươi mới phải bám người khác để vênh váo.
Nếu không có năm kẻ phía sau chống lưng, đến cổng nhà họ Tề ngươi còn chẳng bước
nổi!"
Mặt Ngụy Chiêu tái xanh vì giận, gầm lên: "Lão già, ngươi đúng là muốn tìm chết!"
Chung Thiên Lôi bĩu môi, mấy câu dọa dẫm bất lực kiểu đó, hắn chẳng thèm để tâm.
"Không ngờ Thiếu Tông Chủ Ngụy Chiêu cũng khá biết điều. Bảo ngươi đem Linh Chủy đến, ngươi lại thật sự mang tới." Một tiếng cười nhạt từ góc sân vọng ra.
Sau đó, Tề Hạo chắp tay sau lưng, thong thả bước tới.
Quý Đông Sơn mặt thoáng căng thẳng, vội nói: "Gia chủ, sao ngài chưa rời đi!"
Tê Hạo cười: "Di vật phụ thân để lại cho ta vẫn ở trong tay hắn, ta tất nhiên không thể
đi.
Ánh mắt Ngụy Chiêu trầm xuống, tia nhìn độc ác dán chặt vào Tê Hạo.
"Ngươi mới là Tê Hạo?" Ngụy Chiêu lạnh lùng hỏi.
Tề Hạo thản nhiên: "Đúng. Ta chính là kẻ suýt nữa bị ngươi cằm sừng. Nhưng trời còn thương ta, không để ngươi toại nguyện; Thể Thuần Âm của Mạnh Thanh Nhiên cuối cùng vẫn về tay ta."
Vẻ mặt Ngụy Chiêu vặn vẹo dữ tợn.
Tuy hần tự tin dựa vào tu luyện bản thân có thể thuận lợi Trúc Cơ, nhưng diệu dụng của Thể Thuần Âm đâu chỉ là giúp một đại tông sư ở đỉnh phong dễ dàng Trúc Cơ, mà còn có thể lấy âm bù dương, tăng cường tư chất!
Một đỉnh lô cực phẩm vốn nên thuộc về hắn, lại bị Tề Hạo "phá" hỏng mất!
"Ơ, hình như nói thế chưa chuẩn. Phải nói là ngươi mới bị ta cắm sừng chứ. Dù sao trước khi ta và Mạnh Thanh Nhiên thành thân, nàng đã theo về với ngươi, coi như người của ngươi rồi.
Thiếu Tông Chủ Ngụy Chiêu, không ngờ ngươi cũng chịu chơi: vì một chiếc Linh Chủy bé xíu mà dâng một đỉnh lô cực phẩm đến tận háng ta." Khóe môi Tề Hạo nhếch nghiêng, cười đầy vẻ trêu chọc.
Chung Thiên Lôi và Quý Đông Sơn khóe miệng giật liên hồi.
Trong tiểu viện, Tiêu Nam Nam và Lục Hồng Oanh cũng đỏ mặt ngượng ngùng.
Ánh mắt Ngụy Chiêu càng thêm dữ tợn, hai nấm tay siết chặt run lên bần bật.
"Tê Hạo, đừng vội đắc ý! Dù trước đó ngươi có vớ bẫm, hôm nay ngươi cũng chắc chắn phải chết!" Ngụy Chiêu cười giận dữ.
Tê Hạo khinh khỉnh: "Vậy sao? Dù ngươi có giết được ta, chuyện hôn sự giữa ngươi và Lục Hồng Oanh cũng đừng mong tiếp tục. Ta đã cho người gửi chuyện của ngươi và Mạnh Thanh Nhiên sang Huyền Thương Môn. Chắc giờ này tin cũng đã tới nơi rồi."
Ngụy Chiêu cười nhạo: "Ngươi là cái thá gì chứ! Tưởng gửi tin đi là người Huyền Thương Môn sẽ tin ngươi à?"
Tề Hạo nhạt giọng: "Dù họ không tin, trong lòng Lục Hồng Oanh cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ về ngươi. Về sau, ngươi cũng đừng mơ nuôi đỉnh lô lén lút nữa."