Chương 74 Sao phủ họ
Hoàng Yên liên tục gật đầu: "Yên nhi hiểu. Chỉ e ngay cả trong những tông môn lớn như Linh Vũ Tông, Huyền Thương Môn cũng không có phúc địa tu luyện như thế này! Một khi để họ biết, ngày tàn của nhà họ Hoàng cũng đến."
Tề Hạo cưng chiều vuốt nhẹ gương mặt xinh của Hoàng Yên, cười nói: "Yên tâm, có ta ở đây, bất cứ lúc nào ta cũng sẽ không để nàng gặp chuyện. Nhưng những phiền toái không cần thiết thì tránh được cứ tránh. Thời gian của nàng và ta nên dùng để tăng tiến tu vi bản thân, chứ không phải lãng phí vào đám người không liên quan kia."
"Ù ừ." Hoàng Yên hớn hở, đã nôn nóng muốn bắt đầu tu luyện.
Tề Hạo mỉm cười: "Vậy thì bắt đầu tu luyện thôi. Có điều, phải song tu trước đã ... "
"A, phu quân, chàng ... "
Trong tiếng thẹn thùng, xuân sắc dập dờn; áo bay lụa rơi đầy phòng khuê.
Hai ngày sau.
Trong lúc tu luyện, Tề Hạo khẽ nheo mắt.
Sau khi bước vào cảnh giới Trúc Cơ, phạm vi dò xét của Chưởng Thiên Đồ đã mở rộng đến tròn một trăm hai mươi dặm.
Dẫu là võ tu cảnh giới Kim Đan, phạm vi thần niệm dò xét cũng chỉ khoảng trăm dặm trở lại.
Nguyên Vũ Thành vừa hay nằm trong phạm vi của Chưởng Thiên Đồ.
"Xem ra Hồng Van Nhạc lan lộon ở Huyền Thương Mon cung chang nên thân nhỉ! Vậy mà chỉ dẫn về có hai đệ tử Huyền Thương Môn, đến một vị trưởng lão cũng không mời nổi, thật là khiến người ta thất vọng."
Tê Hạo bất giác nhíu mày, thầm nghĩ.
Tuy còn chưa đến ngày hẹn, nhưng trong mắt người nhà họ Hồng, Hồng Văn Nhạc đã về rồi thì chuyện này có thể khép lại.
Sáng sớm hôm sau, đúng như dự đoán, đoàn người nhà họ Hồng khởi hành từ Nguyên Vũ Thành, rầm rộ kéo đến Nguyên Linh Thành.
Bên ngoài Nguyên Vũ Thành.
Trịnh Nham và Trịnh Khuê ẩn mình trong bóng tối lén quan sát.
"Đại ca, huynh nói đám người nhà họ Hồng này có dẹp được tiểu tử Tê Hạo kia không?" Trịnh Khuê mặt mày u ám nói.
Trịnh Nham nheo mắt, cười lạnh: "Nếu Hồng Văn Nhạc có thể mời được sư phụ của hắn đến, may ra còn có cửa. Chứ chỉ dựa vào mấy người bọn họ, đi cũng là tự rước lấy nhục."
Trịnh Khuê giật mình: "Hồng Văn Nhạc là đệ tử Huyền Thương Môn đấy, Tề Hạo thật dám đắc tội Huyền Thương Môn sao?"
Trịnh Nham trầm giọng: "Hôm qua, ta đã phái người đến Nguyên Linh Thành, bọn họ đã quay về. Te Hạo là cuồng đồ từng giết cả trưởng lão ngoại môn của Linh Vũ Tông! Còn Hồng Văn Nhạc chẳng qua chỉ là một đệ tử của Huyền Thương Môn, Tề Hạo lại càng chẳng thèm để hắn vào mắt."
Trịnh Khuê nhe răng cười dữ tợn: "Giờ ta lại mong Tề Hạo cứ tiếp tục cuồng lên, nếu hắn giết cả Hồng Văn Nhạc, thì mới có trò hay để xem!"
"Đám người nhà họ Hồng đều chết ở Nguyên Linh Thành thì tốt!" Trịnh Nham cười lạnh.
Nửa ngày sau.
Đoàn người nhà họ Hồng đến trước cửa nhà họ Tê.
Cổng phủ nhà họ Tề đóng chặt, mơ hồ chỉ nghe phía sau cổng vọng ra tiếng gõ đập leng keng.
Đám người nhà họ Hồng đều nhíu mày.
"Sao phủ họ Tê ngay cả người canh cổng, truyền lời cũng không có vậy?" Hồng Thiên Đào nghi hoặc nói.
Thanh niên bên cạnh ông ta nở nụ cười lạnh: "Chắc là biết hài nhi dẫn sư huynh sư tỷ về, sợ quá nên đóng cửa phủ rồi."
"Có điều, hắn đã dám trêu chọc nhà họ Hồng ta, thì đừng hòng trốn thoát!"
"Các ngươi kia, qua đó phá cửa cho ta!"
Thanh niên này chính là con trưởng của Hồng Thiên Đào, Hồng Văn Nhạc.
Theo lệnh của Hồng Văn Nhạc, hai hộ vệ tùy tùng vừa định xông lên, cổng phủ bỗng ầm một tiếng, kéo mở từ bên trong.
Ngay sau đó, một lão già mặt đen tay cầm búa sắt và một thanh niên mang kiếm hiện ra trước mắt đoàn người Hồng Thiên Đào, vẻ mặt cả hai đều lạnh lùng.
"Ai là kẻ muốn phá cửa?" Chung Thiên Lôi nheo mắt, lạnh lùng hỏi.
Hồng Văn Nhạc cười lạnh: "Lão già kia, bổn thiếu gia khuyên ngươi đừng có tìm chết! Mau đi gọi Tề Hạo ra cho ta! Bổn thiếu gia đã đến rồi thì hắn chẳng trốn nổi đâu!"