Chương 80 Gia chủ nhà họ Tề
"Tiêu Nam Nam! Hôm nay ngươi thiên vị người ngoài, không hề bảo vệ ta. Đợi tương lai tu vi ta vượt ngươi, xem ta sỉ nhục ngươi thế nào!"
Tề Hạo phất tay, lạnh giọng: "Người nhà họ Hồng, có thể cút. Nhớ, đúng giờ này ngày mai, nếu ta còn không thấy linh thạch, thì khỏi nói nhảm, chuẩn bị lấy máu rửa sạch nơi này đi!"
Hồng Húc Dương và Hồng Thiên Đào mặt mày khó coi, trong lòng hiểu rõ chuyện hôm nay đã định, không thể thay đổi.
"Vê!"
Hồng Húc Dương âm trầm quát một tiếng, quay người rời đi.
Người nhà họ Hồng lục tục theo sau.
"Gia chủ nhà họ Tề, vậy chúng ta cũng cáo từ." Tiêu Nam Nam hành lễ nói.
Tề Hạo mỉm cười: "Cô Tiêu, xin dừng bước, nhân tình cô nợ ta, bây giờ có cơ hội trả rồi. Còn hai tên phế vật kia, cứ theo người nhà họ Hồng quay về Nguyên Vũ Thành trước đi."
Mặt Lý Tường tái mét.
Vất vả lắm khí huyết mới yên ổn được chút, lại sắp sôi trào.
Phế vật không phải Hồng Văn Nhạc sao? Sao hắn cũng thành phế vật rồi?
Cơ mặt Tiêu Nam Nam khẽ giật một cái.
Nói thật, nhìn biểu hiện của Tề Hạo, nàng đúng là có phần ngại phải ở một mình với hắn ...
Người nay đien cuồng ngong cuồng, trông nhu chuyen gì hắn cung dám làm.
Cũng không biết, món nhân tình này, Tề Hạo sẽ bắt nàng trả kiểu gì ...
"Được." Tiêu Nam Nam đành cắn răng đồng ý.
Dù sao, đó cũng là lời nàng tự hứa, không thể trở mặt nuốt lời nhanh như vậy.
"Các ngưoi về Nguyên Vũ Thành trước đi." Tiêu Nam Nam quay sang dặn Hồng Văn Nhạc và Lý Tường.
"Sư tỷ, tỷ nhất định phải cẩn thận tên Tề Hạo này! Tên này chẳng phải hạng tốt đẹp gì!" Lý Tường nghiến răng nói.
Trong lòng Tiêu Nam Nam khổ sở, bên cạnh Tề Hạo có hai cường giả cảnh giới Trúc Cơ, dẫu nàng có cẩn thận đến đâu thì cũng có ích gì?
Tuy Chung Thiên Lôi không lộ tu vi, nhưng Tiêu Nam Nam đoán được tu vi của hắn nhiều khả năng không thấp hơn Quý Đông Sơn!
Cùng là người canh cổng cho Tề Hạo, nhưng giọng điệu Chung Thiên Lôi lại rất ung dung. Chỉ người có thực lực tuyệt đối mới có được khí thế ấy.
Đợi người nhà họ Hồng và đám Lý Tường đi xa, Tề Hạo mới mỉm cười, mời Tiêu Nam Nam vào phủ.
Tề Hạo dẫn Tiêu Nam Nam vào tiểu viện tu luyện của mình, bày hai đĩa linh quả, lại rót hai chén rượu Tiên Lộ ủ từ linh quả.
Tiêu Nam Nam lấy làm lạ.
Tuy nàng là đệ tử nội môn của Huyền Thương Môn, nhưng đây là lần đầu được chiêu đãi xa xỉ đến vậy.
"Gia chủ nhà họ Tề, ngươi muốn ta trả nhân tình thế nào thì cứ nói thẳng. Những thứ này, khỏi phải bày vẽ." Tiêu Nam Nam mỉm cười nói.
Tề Hạo mỉm cười: "Xem ra vừa rồi ta đã dọa cô Tiêu, khiến cô cảnh giác với ta lắm."
Tiêu Nam Nam khẽ ho khan: "Không phải. Nói cho công bằng thì quả thật nhà họ Hồng sai trước, ta cũng biết mình đuối lý. Nhưng đã là đồng môn thì đáng lẽ nên đùm bọc nhau, nên ta cũng khó xử."
Te Hạo mỉm cười: "Ta thích người như cô Tiêu - hiểu lẽ mà trọng tình - nên mới đối xử với cô khác đi."
Mặt Tiêu Nam Nam ửng đỏ, ngượng giọng: "Gia chủ quá khen rồi."
"Nem thu đi, đảm bảo không co độc đau." Te Hạo mỉm cuời, cầm một quả linh quả đưa cho Tiêu Nam Nam.
Tiêu Nam Nam không tiện từ chối nữa, bèn nhận lấy, can một miếng.
Lập tức, mắt nàng sáng lên: "Quả này linh khí dồi dào quá, vị lại thanh ngọt, hương thơm ngào ngạt. Nhưng ta chưa từng thấy loại linh quả này, không biết gia chủ nhà họ Tề có thể cho ta biết chăng?"
Tề Hạo cười nói: "Quả này tên là Hương Linh Quả, chỉ mọc trên những đỉnh núi khô cần cao trên ba nghìn trượng. Mười năm mới ra một lá, đủ mười lá mới kết nụ, thời kỳ nở hoa kéo dài ba năm rưỡi, và phải mất mười bảy năm mới đậu quả."
Đôi mắt Tiêu Nam Nam chợt co lại, nàng kinh hô: "Vậy chẳng phải là linh quả ngũ phẩm sao!"
Tề Hạo mỉm cười gật đầu: "Quả thực là vậy."
"Cái này ... " Tiêu Nam Nam nhìn quả linh quả đã cắn dở trong tay, muốn trả lại.
Nhưng ngay chỗ vết cắn trên quả vẫn in mấy dấu răng mờ của nàng, trả lại thì Tề Hạo chắc cũng sẽ không ăn nữa, đúng không?