Chương 15 Cô là ai?
Nếu là người bình thường, dẫu tu vi huyền lực không tệ, gặp cảnh này chưa chắc đã dám liều tiến lên. Thế mà Tiêu Triệt lại chẳng hề do dự, đi thẳng về phía đám bóng trắng bất thường kia.
Theo bước chân hắn mỗi lúc một gần, hắn chợt nhận ra đó lại là một người! Một người đang lặng lẽ nằm đó!
"Cô là ai?" Vừa lờ mờ nhận ra đó là người, Tiêu Triệt dừng lại, lên tiếng dò hỏi.
Bóng người ấy vẫn chẳng phản ứng, không nhúc nhích, cũng không thấy chút hơi thở nào.
Chẳng lẽ là ngất đi? Hay đã chết rồi?
Người này là ai? Sao lại nằm gục ở đây? Khoan đã! Nếu là ban ngày mà nắm gục ở chỗ này, ắt hẳn đã bị phát hiện từ lâu. Có vẻ ta là người đầu tiên phát hiện ra. Nói cách khác, cô ta mới xuất hiện ở đây thôi; cùng lắm cũng chỉ là sau khi trời tối hẳn.
Tiêu Triệt không do dự nữa, nhanh chân bước tới.
Đến gần, nhờ ánh trăng hắn mới nhìn rõ, Tiêu Triệt sững người tại chỗ.
Thì ra là một cô gái!
Cô gái trông chỉ độ mười hai, mười ba tuổi, dáng người nhỏ nhắn, cuộn tròn lại như một chú mèo con hoảng sợ, chiếc váy trắng trên người thì xốc xếch tả tơi. Gấu váy lộ ra đôi chân nhỏ trắng mịn; nhìn kỹ, bên trên lại chi chít vết xước li ti. Một bàn chân mang giày đen, chiếc còn lại chẳng rõ thất lạc nơi đâu, để trần một bàn chân hồng hào mịn màng, những ngón chân nhỏ xinh long lanh như thể được chạm khắc từ ngọc.
Đập vào mắt nhất là mái tóc của cô: đỏ rực một cách kỳ dị! Tia sáng lạnh lóe qua khóe mắt hắn ban nãy, chính là do mái tóc ấy phản chiếu.
Cô gái? Sao một cô gái lại xuất hiện ở nơi này? Hơn nữa trên người dường như còn mang nhiều thương tích.
Màu tóc đó là sao? Ở Đại Lục Thiên Huyền có ai vốn tóc đỏ như thế không?
Tiêu Triệt cúi người xuống, đưa tay khẽ lắc vai cô gái: "Tiểu muội? Tiểu-"
Vừa gọi được một tiếng, giọng hắn bỗng khựng lại, bàn tay đang lắc vai cô cũng lập tức rụt về như chớp. Bởi dù cách qua lớp áo mỏng, từ đầu ngón tay truyền tới lại là cảm giác lạnh buốt thấu xương, hoàn toàn không có chút hơi ấm nào của người sống. Điều khiến hắn chấn động hơn cả là ngay khoảnh khắc chạm vào thân thể cô gái, hắn rõ ràng cảm nhận được một luồng khí cực độc phả ra!
Đúng vậy! Là cực độc - một loại hắn chưa từng tiếp xúc bao giờ, độc tính khủng khiếp vượt qua tất cả những thứ độc mà hắn biết! Đáng sợ đến nỗi ngay khoảnh khắc tay chạm vào, hắn nổi hết gai ốc.
Cũng lúc ấy, Tiêu Triệt mới giật mình nhận ra, đám cỏ dại và cây cỏ quanh cô gái dưới ánh trăng mang màu tối kia, không phải xanh đậm, mà là một màu đen cháy đáng sợ! Ngay cả lớp đất cũng hóa thành đen kịt.
Trong lòng Tiêu Triệt lạnh toát. Nếu không phải hắn có Thiên Độc Châu trong người, bách độc bất xâm, thì khoảnh khắc chạm vào thân thể cô gái vừa rồi, hắn đã trúng độc mà chết.
Trên đời sao lại có loại độc đáng sợ đến vậy? Chẳng phải trong thiên hạ, thứ độc ghê gớm bậc nhất chính là Thiên Độc Châu sao? Nhưng ta trước kia dù dùng Thiên Độc Châu, cũng chưa từng phát ra được thứ độc kinh khủng thế này! Còn thua xa, xa lắm!
Chẳng lẽ trên thế gian còn có thứ gì độc hơn cả Thiên Độc Châu?
Vì sao cô bé này lại trúng thứ độc khủng khiếp như thế? Còn nằm ngay chỗ này?
Vô số nghi vấn dồn dập hiện lên trong đầu Tiêu Triệt. Nhưng điều không thể nghi ngờ là: cô bé này đã chết. cực độc thế này, đừng nói một cô bé, ngay cả cường giả cảnh giới Thiên Huyền cũng đủ gục ngay trong chớp mắt.
Tiêu Triệt hít sâu một hơi, do dự giây lát, rồi lại đưa tay đặt lên vai cô gái, khẽ lật thân thể im lìm của cô lại. Diện mạo của cô, theo ánh trăng mà hiện rõ trong mắt hắn, khiến hắn lại ngẩn người, thất thần nhìn sững, như mất hồn, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
"Sao lại có cô gái đẹp đến mức này ... " Trong cơn chấn động, hắn buột miệng thốt lên.
Cô gái ấy đẹp vô cùng, một vẻ đẹp ma mị, đẹp đến đoạt hồn đoạt phách. Nếu không tận mắt thấy, căn bản khó mà tin nổi một thiếu nữ trông nhỏ bé đến vậy lại có thể tỏa ra sức hút kinh tâm động phách đến thế.
Tóc đỏ như yêu, mặt mày trắng ngần như bạch ngọc, ngũ quan tinh xảo đến cực điểm, hòa lại càng hoàn mỹ đến mức khó tin. Vẻ tinh xảo nơi dung nhan cô khiến Tiêu Triệt lục tìm hết ký ức cả đời cũng không tìm nổi lời nào diễn tả. Rõ ràng đang nhìn cô ở khoảng cách gần như vậy, trong lòng hắn vẫn dâng lên một cảm giác hư ảo sâu thẩm - bởi tiềm thức hắn không dám tin trên đời thực sự tồn tại một dung nhan hoàn mỹ vô khuyết, tuyệt mỹ đến cùng cực như thế.
Hạ Khuynh Nguyệt là đệ nhất mỹ nhân của Lưu Vân Thành, dẫu đặt trong cả Đế Quốc Thương Phong cũng ít người bì kịp. Khi thấy dung nhan thật của nàng, Tiêu Triệt còn chỉ ngẩn ngơ chốc lát. Nhưng đối mặt dung nhan cô gái này, hắn cảm giác như bị giáng một đòn nặng vào linh hồn. Hắn chưa từng nghĩ có một ngày bản thân sẽ vì dung nhan của một người mà sinh ra lòng dạ rung động dữ dội đến vậy.
Giờ co chỉ moi trong như mot co be muoi hai muoi ba tuoi; neu lon den tuổi của Khuynh Nguyệt thì thật khó mà tưởng tượng! Có lẽ khi ấy, chỉ một cái nhíu mày, một nét cười của cô cũng đủ khiến thiên hạ dậy sóng.