Chương 46 Người nhà họ

Tiểu Tương Tư
Nguồn: metruyenhot.me
"Tiêu Triệt! Ngươi nói vậy là có ý gì?" Đại trưởng lão Tiêu Ly liền giận dữ quát: "Chẳng lẽ ngươi đang nghi ngờ rằng Thông Huyền Tán là do Môn chủ tự tay lấy trộm rồi vu oan cho Tiêu Linh Tịch? Tiêu Linh Tịch ăn trộm Thông Huyền Tán cũng là vì ngươi mà ra. Ngươi còn dám nói nhăng nói cuội, cẩn thận ta xử phạt cả ngươi cùng một thể! Còn không lui xuống!" "Đại trưởng lão đừng nóng." Tiêu Triệt chỉ cười xòa lắc đầu, vẻ mặt trông hiền lành vô hại: "Ta đâu có gan nghi ngờ Môn chủ. Ta chỉ nêu lên nghi hoặc trong lòng mà thôi. Ta tin đây cũng là điều nhiều người ở đây đang thắc mắc, vì người hiểu rõ tính tình Môn chủ không ít đâu, hẳn đều thấy kỳ lạ với cách làm lần này của Môn chủ. Môn chủ dĩ nhiên trong sạch, sao có thể làm chuyện bẩn thỉu còn thua loài cầm thú, trời đất không dung. Cho nên, Môn chủ ắt sẽ đưa ra lời giải thích hoàn hảo nhất, phải không, Môn chủ." Người nhà họ Tiêu cung các quyền quý của Lưu Vân Thành đều âm thầm tròn mắt. Theo họ biết, Tiêu Triệt vốn thân thể yếu ớt, tính khí tự ti, gặp người ngoài còn sợ sệt. Vậy mà giờ đây giữa chốn đông người, lại còn trong bầu không khí căng như dây đàn, hắn vẫn nói năng ung dung, đối mặt tiếng quát mắng của Đại trưởng lão mà mặt không đổi sắc-khác một trời một vực với Tiêu Triệt mà họ từng biết. Mấy chữ "cầm thú không bằng, trời đất không dung" khiến khóe mặt Tiêu Vân Hải giật nhẹ. Ông ta ngẩng lên nhìn Tiêu Triệt, mỉm cười nhạt nói: "Đại trưởng lão không cần nổi nóng. Tiêu Triệt có nghi vấn như vậy cũng là bình thường, tin rằng như nó nói, nhiều bằng hữu có mặt cũng thắc mắc điều này. Thực ra, hôm qua khi nhận Thông Huyền Tán từ tay Tiêu công tử, ta quả thật định mang theo bên mình. Nhưng Thông Huyền Tán là linh đan do Tiêu Tông mang đến, quý giá vô cùng. Mà đan dược càng cao cấp, dược lực càng dễ tản mát; bảo đan như vậy, dù thất thoát một tia dược lực cũng là tổn thất to lớn. Nếu cứ mang bên người, thường xuyên lẫn tạp khí, cho dù có gỗ Hắc Huyền Ô bảo hộ, thì vẫn dễ bị bay mất dược khí. Bởi vậy, ta mới đặt nó trong phòng Dược Sự. Dù sao, phòng Dược Sự tích trữ đủ loại dược liệu nhiều năm, dược khí rất dồi dào; ở chỗ dược khí dồi dào thì khí thuốc của linh dược càng khó bay mất-chính là vì lẽ đó." "Thêm một lý do nữa: người nhà họ Tiêu chúng ta xưa nay coi trọng lễ nghĩa, ta chưa từng nghĩ trong nhà lại xuất hiện kẻ trộm, càng không ngờ gan lớn đến mức dám ăn trộm lễ vật trọng yếu do Tiêu Tông ban tặng. Nhưng dù là vì lý do gì, nói gì thì nói, Thông Huyền Tán bị mất phần lớn là do ta sơ suất. Việc này, ta khó mà thoái thác trách nhiệm. Nếu Tiêu công tử muốn trách phạt, ta tuyệt đối không có nửa câu oán thán." Nói xong, Tiêu Vân Hải lại nặng nề thở dài một hơi. Lời giải thích của Tiêu Vân Hải quả thật không chê vào đâu được. Đại trưởng lão lập tức lại quát lớn: "Tiêu Triệt! Giờ ngươi đã nghe rõ chưa? Môn chủ đặt Thông Huyền Tán trong phòng Dược Sự chính vì suy tính chu toàn, để bảo toàn dược lực! Ai ngờ lại xuất hiện kẻ trộm trong nhà! Ngươi còn gì để nói?" "Ồ, ra là vậy!" Tiêu Triệt gật gù, như thể rất hài lòng với lời giải thích của Tiêu Vân Hải: "Môn chủ quả nhiên bác học, ngay cả chuyện dược khí cũng tường tận. Vậy thì câu hỏi thứ hai của ta, vừa khéo có liên quan đến dược khí." Tiêu Triệt hơi nheo mắt, mỉm cười nhàn nhạt: "Nói đến dược khí, phòng Dược Sự của nhà họ Tiêu ta tích trữ đủ loại dược liệu mấy chục năm, quả thực vô cùng phong phú. Hon nữa, do cỏ So Lạc là thứ có số lượng nhiều nhất trong phòng, nên mùi dược khí cũng lấy mùi ngọt tanh của cỏ Sơ Lạc làm chủ." "Môn chủ cũng biết chiếc hộp đựng Thông Huyền Tán làm bằng gỗ Hắc Huyền Ô, loại gỗ này có thể bảo hộ dược lực của đan dược khỏi thất tán. Vậy Môn chủ có biết vì sao gỗ Hắc Huyền Ô lại có thể giữ dược lực không? Ừm, thực ra nguyên lý rất đơn giản: gỗ Hắc Huyền Ô có năng lực hấp phụ vi hạt rất mạnh; dược lực khuếch tán ra chạm vào gỗ Hắc Huyền Ô sẽ bị nó hút chặt lấy, cực khó lan đi. Khi bề mặt đã hấp phụ đến bão hòa, dược lực dẫu muốn tản cũng chẳng tản ra được. Đạo lý này, ta tin chỉ cần ai hiểu sơ về y lý ở đây đều biết." Có không ít người lặng lẽ gật đầu. "Vậy thì, nếu chiếc hộp gỗ Hắc Huyền Ô đựng Thông Huyền Tán này từng đặt trong phòng Dược Sự một thời gian, bề mặt ắt sẽ hút vào rất nhiều dược khí của phòng Dược Sự. Với đặc tính của gỗ Hắc Huyền Ô, nó hấp thu rất nhanh mà khuếch tán lại rất chậm; mang ra khỏi phòng Dược Sự, dẫu để đó hai ba ngày, chỉ cần đưa lại gần vẫn phải ngửi thấy mùi dược khí ấy-cũng chính là mùi ngọt tanh của cỏ Sơ Lạc." Nghe đến đây, sắc mặt Tiêu Vân Hải khẽ biến. Tiêu Triệt đã tính đúng: Tiêu Vân Hải tuyệt đối không thể thật sự đặt Thông Huyền Tán trong phòng Dược Sự, bởi lỡ bị trộm thật thì có mà khóc không ra nước mắt. Quả nhiên, Tiêu Vân Hải cũng không hề để Thông Huyền Tán ở đó. Còn bên phòng Dược Sự, Tiêu Cổ bên ấy sớm đã được dặn dò; có uy thế của Tiêu Tông răn đe, Tiêu Cổ nào dám hé một chữ "không". "Không biết Môn chủ có dám đưa chiếc hộp ấy lại đây, để chúng ta ngửi xem trên đó có mùi đáng lẽ phải có hay không?" Tiêu Triệt mỉm cười nói.