Chương 55 Còn đứng ngây ra
"Rõ, thiếu chủ!"
Tiêu Bát và Tiêu Cửu đồng loạt nhảy khỏi đài, áp sát Tiêu Linh Tịch đang hoảng loạn.
"Sư phụ!" Thấy vậy, Hạ Khuynh Nguyệt vội đưa mắt ra hiệu với Chu Nguyệt Ly, mong su phu xuat thủ bao ho Tieu Linh Tịch, chí it cung đung để nang bị Tiêu Cuồng Van đưa đi. Nhưng Chu Nguyet Ly lam như không hay biet, không hề phản ứng.
Vẻ nôn nóng thoáng hiện trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt, nàng khẩn thiết: "Sư phụ, sư phụ cũng thấy rồi, hôm nay Tiêu Cuồng Vân vốn nhằm vào con, Tiêu Triệt vì con mà bị liên lụy, mới bị trục xuất khỏi nhà họ Tiêu. Trước khi đi, hắn nhờ con bảo vệ ông nội và tiểu cô mẫu của hắn, ta đã nhận lời - coi như việc cuối cùng ta làm cho hắn. Xong chuyện này, con sẽ lập tức theo sư phụ về Băng Vân Tiên Cung, từ đó ở yên trong tiên cung, tĩnh tâm tu luyện. Xin sư phụ thành toàn!"
Mắt Chu Nguyệt Ly khẽ động, nàng thở nhẹ một tiếng. Bàn tay phải nâng lên, khẽ phất.
Chớp mắt, một luồng hàn khí từ trời giáng xuống, khiến Tiêu Bát, Tiêu Cửu lạnh buốt toàn thân, chân khựng tại chỗ, không dám bước thêm nửa bước.
Sắc mặt Tiêu Cuồng Vân lập tức khẽ đổi, hắn nén giọng: "Chu tiên tử, cô có ý gì? Vừa rồi Chu tiên tử trách Tiêu Tông chúng ta không nên nhúng tay vào hôn sự đệ tử quý cung. Nhưng lúc này đây là việc nội bộ của tông ta, chẳng lẽ Chu tiên tử muốn can thiệp?"
"Không! Ta không hứng thú can thiệp chuyện của Tiêu Tông các ngươi." Chu Nguyệt Ly thản nhiên, mặt không gợn sóng: "Chỉ là có vài chuyện ta thấy chướng mắt, nên tùy ý ra tay mà thôi. Ngươi đã nói đây là chuyện trong tông của Tiêu Tông, vậy thì, Tiêu Linh Tịch có phải người trong tông các ngươi không?"
Tiêu Cuồng Vân lắc đầu: "Không! Nhưng thứ nàng trộm, là Thông Huyền Tán của tông ta!'
"Nhưng theo ta được biết, Thông Huyền Tán là quà ngươi đem từ Tiêu Tông đến, hôm qua đã tặng cho nhà họ Tiêu. Sao? Đồ các ngươi đã tặng đi, mà vẫn tính là đồ của Tiêu Tông ư? Chuyện này mà truyền ra, không sợ thiên hạ chê cười sao?" Chu Nguyệt Ly nói không chút khách khí.
Mắt Tiêu Cuồng Vân trợn trừng, cứng họng không thốt nên lời.
"Tiêu Linh Tịch là người của nhà họ Tiêu, chẳng phải người Tiêu Tông. Thông Huyền Tán cũng đã thuoc về nhà họ Tiêu, không con là đồ của Tiêu Tông các ngươi. Vậy thì, dẫu Tiêu Linh Tịch có trộm Thông Huyền Tán, cũng phải do nhà họ Tiêu trừng phạt, chẳng liên can gì đến Tiêu Tông."
Ánh mắt Chu Nguyệt Ly liếc sang Tiêu Vân Hải. Chỉ một tia nhìn đã khiến toàn thân Tiêu Vân Hải rùng mình, vô thức rut người thấp han xuống. Chu Nguyệt Ly nhàn nhạt nói: "Môn chủ họ Tiêu, người trong môn trộm cắp, nên luận xử thế nào?”
Tiêu Vân Hải liếc nhìn Tiêu Cuồng Vân, nghiến răng, gắng ra vẻ trấn định: "Đệ tử trong môn phạm tội trộm cắp - nhẹ thì bế quan hối lỗi ba tháng ở hậu sơn. Tiêu Linh Tịch trộm món trọng bảo Tiêu Tông đem tặng, phải chịu hình phạt nặng nhất - giam ở Hẻm Sám Hối mười lăm năm, trong mười lăm năm, không được bước khỏi Hẻm Sám Hối nửa bước!"
Chu Nguyệt Ly thu mắt, không nói thêm.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, chẳng mau nhốt nàng vào cái Hẻm Sám Hối gì đó!" Tiêu Cuồng Vân sa sầm mặt quát! Dẫu trong lòng không cam và nghẹn, nhưng hắn có ngu nữa cũng hiểu Chu Nguyệt Ly đã cho hắn thể diện quá lớn. Bằng không, nàng hoàn toàn có thể vạch trần màn gài tội của hắn, khiến hắn vừa không làm gì được Tiêu Linh Tịch, lại còn mất hết thể diện trước mọi người.
Tuy Chu Nguyệt Ly không vạch trần Tiêu Cuồng Vân, cũng không rửa sạch được nỗi oan của Tiêu Linh Tịch, nhưng Tiêu Liệt vẫn cúi sâu hành lễ với nàng, lòng tràn cảm kích. Đường đường Băng Vân Thất Tiên, thân phận tôn quý bậc nào, vậy mà vì một nữ tử nhỏ bé của nhà họ Tiêu làm đến mức này, đã là nhân chí nghĩa tận, đại ân đại đức rồi - ít nhất, nàng đã giúp Tiêu Linh Tịch thoát khỏi cơn ác mộng bị Tiêu Cuồng Vân áp giải về Tiêu Tông.
"Ta dạy con gái không nghiêm, lại che giấu nhà họ Tiêu mười mấy năm, đương nhiên cũng phải chịu trọng phạt. Hãy nhốt cả ta vào Hẻm Sám Hối đi." Nhìn Tứ trưởng lão Tiêu Thành bước tới, Tiêu Liệt mặt bình tĩnh, nhạt giọng nói.
Chu Nguyệt Ly còn đứng bên, Tiêu Thành nào dám khinh suất, một câu thừa cũng chẳng dám nói, chỉ nghiêm chỉnh dẫn Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch về phía hậu sơn.
Tuy kết cục sau cùng vẫn là bi thương, phải chịu đóng giam suốt mười lăm năm, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt hiểu, Chu Nguyệt Ly làm đến mức này đã là cực hạn. Tiêu Liệt chủ động xin bị giam chung Hẻm Sám Hối, hiển nhiên là để bầu bạn cùng Tiêu Linh Tịch, lại càng để bảo hộ nàng. Có lẽ về an toàn, cũng không cần quá lo nữa. Còn về sau, đành xem số mệnh bọn họ vậy.
"Đã vậy, thầy trò chúng ta cũng không cần ở lại đây nữa." Đợi Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt bị đưa đi, Chu Nguyệt Ly nhạt giọng nói: "Tiêu công tử, trước khi ngươi rời Lưu Vân Thành, ta sẽ ở quanh đây. Khuynh Nguyệt, đi thôi."
Mấy lời sau cùng của Chu Nguyệt Ly khiến Tiêu Cuồng Vân nghiến răng trong bụng: "Trước khi ngươi rời Lưu Vân Thành, ta sẽ ở quanh đây" - câu ấy rõ ràng là cảnh cáo hắn đừng có mơ đụng đến Tiêu Linh Tịch! Nàng tuy chỉ bảo vệ an toàn cho Tiêu Linh Tịch, nhưng đã bảo vệ thì ắt bảo vệ đến cùng.
Chu Nguyệt Ly đưa Hạ Khuynh Nguyệt rời đi, Tiêu Cuồng Vân dằn một quyền thật mạnh xuống tay vịn ghế, chấn nát cả chiếc ghế thái sư, mảnh gỗ vương vãi khắp sàn. Tưởng đâu hai giai nhân khuynh quốc sẽ vào tay, không ngờ toan tính nửa ngày, hóa ra xách giỏ múc nước - tay trắng. Hậu quả rốt cuộc chỉ là đuổi được một kẻ chẳng đáng kể, lại nhốt hai người vào Hẻm Sám Hối của nhà họ Tiêu mà thôi, hoàn toàn khác xa kết quả hắn muốn!
Mà lúc này hắn còn chưa biết, chẳng những chẳng được gì, hắn còn tự tay chôn xuống một mầm đại họa ngập đầu cho chính mình, và cho cả Tiêu Tông.