Chương 64 Không thể nào!

Tiểu Tương Tư
Nguồn: metruyenhot.me
Tiêu Thừa Chí, cháu trai út của Tiêu Trạch, tam trưởng lão. Như vậy, Tiêu Trạch và Tiêu Thừa Chí mừng rỡ khôn xiết. Nhưng ánh mắt mọi người trong môn nhìn Tiêu Trạch đều đã khác. Nhất là Tiêu Vân Hải và Tiêu Ly, khi nhìn về phía Tiêu Trạch, trong mắt họ rõ ràng ẩn giấu sát khí nồng đậm! Nếu là người trong môn phế bỏ Tiêu Ngọc Long, vậy thì Tiêu Trạch hiển nhiên là kẻ đáng nghi nhất. Có điều, những chuyện ấy rõ ràng không phải điều Tiêu Cuồng Vân cần bận tâm. Buổi chiều, bốn người của Tiêu Tông dẫn theo Tiêu Thừa Chí, trong sự đưa tiễn của các vị quyền quý nhà họ Tiêu và Lưu Vân Thành, rời khỏi Lưu Vân Thành, lên đường quay về Tiêu Tông. Thực ra, với thực lực của Tiêu Tông, phái vài con Huyền Thú biết bay dễ như trở bàn tay. Nhưng lần này là tông chủ Tiêu Tông đích thân hạ lệnh: để Tiêu Ngọc Long rèn luyện, toàn bộ hành trình tuyệt đối không được dùng Huyền Thú biết bay. Sau khi đoàn người Tiêu Cuồng Vân đi xa, Sở Nguyệt Ly cũng chuẩn bị đưa Hạ Khuynh Nguyệt trở về Băng Vân Tiên Cung. "Sư phụ." Từ biệt phụ thân và đệ đệ xong, Hạ Khuynh Nguyệt trở lại bên Sở Nguyệt Ly. Sở Nguyệt Ly quay người, dung nhan như tuyết, lạnh lẽo vô song: "Băng Vân Tiên Cung cách nơi này vô cùng xa. Trở về Băng Vân Tiên Cung rồi, không biết đến khi nào mới có cơ hội quay lại. Đừng để vương vấn điều gì chưa dứt." "Sư phụ yên tâm. Khuynh Nguyệt đã chuẩn bị thỏa đáng hết, có thể theo sư phụ rời đi bất cứ lúc nào. Phụ thân tuy không nỡ, nhưng việc Khuynh Nguyệt được vào Băng Vân Tiên Cung vẫn luôn khiến người vô cùng yên tâm." Sở Nguyệt Ly gật đầu: "Nếu đã vậy, chúng ta xuất phát ngay. Cung chủ, ngay khi nghe ta nhắc đến con, đã muốn gặp con từ nhiều năm nay. Hần gặp rồi, người sẽ rất vừa ý." "Phụ thân đã chuẩn bị huyền mã cho chúng ta, mời sư phụ ra sân trước." Hạ Khuynh Nguyệt cung kính nói. "Không cần." Sở Nguyệt Ly lắc đầu: "Huyền mã quá chậm, ta sẽ dùng Huyền Độ Hư Không đưa con về. Hơn nữa, trong quá trình này, con phải cảm nhận thật kĩ sự biến hóa của huyền khí trên người ta. Điều đó sẽ rất có lợi cho huyền lực tu vi của con sau này. Chúng ta đi thôi, đưa tay cho ta." Không chần chừ, Hạ Khuynh Nguyệt đưa bàn tay phải trắng ngần ra. Hiển nhiên, Sở Nguyệt Ly muốn dùng Huyền Độ Hư Không đưa nàng bay lượn trên không, điều này khiến lòng nàng dâng lên chút hưng phấn và mong đợi. Sở Nguyệt Ly đưa bàn tay hơi lạnh lẽo của mình ra, nằm lấy tay Hạ Khuynh Nguyệt. Trên người nàng lập tức ánh băng giá lóe lên, Băng Vân Quyết cường đại vô song vận chuyển nhanh chóng. Nhưng đúng lúc ấy, toàn thân Sở Nguyệt Ly bỗng chấn động, Băng Vân Quyết vừa ngưng tụ đã tan biến không còn dấu vết. Nàng quay phắt lại, nhìn chẵm chẳm Hạ Khuynh Nguyệt-đó rõ ràng là ánh mắt kinh hãi đến tột cùng, như nhìn thấy điều không tưởng nhất trên đời. "Sư phụ? Người sao vậy?" Phản ứng đột ngột dữ dội của Sở Nguyệt Ly khiến Hạ Khuynh Nguyệt giật mình hoảng hốt. "Không thể nào! Tuyệt đối không thể !! " Sở Nguyệt Ly thất thần lẩm bẩm, bàn tay kia cũng bất chợt đưa ra, hai tay đồng thời nắm chặt cổ tay phải của Hạ Khuynh Nguyệt. Trên người nàng ánh băng giá lại lóe, lần này, đôi mắt của Sở Nguyệt Ly càng trợn lớn, toàn thân run lên mỗi lúc một dữ dội, trên mặt và trong mắt tràn đầy kinh ngạc khó tả, không thể tin nổi, lại còn vui mừng tột độ! Nàng siết chặt tay Ha Khuynh Nguyệt, nhìn thẳng vào mắt nàng, vi xúc động qua mãnh liệt mà nhất thời không nói nên lời. Dáng vẻ ấy khiến Hạ Khuynh Nguyệt càng lúc càng hoảng: "Sư phụ ... rốt cuộc ... rốt cuộc là sao?" "Khuynh Nguyệt!" Sở Nguyệt Ly cảm giác tim mình đập điên cuồng, đến mức không sao bình tĩnh nổi. Tu luyện Băng Vân Quyết, tâm cảnh sẽ dần trở nên lạnh lẽo, trầm lắng, cực khó nổi sóng. Đã không biết bao nhiêu năm, cảm xúc của nàng chưa từng mất kiểm soát như thế: "Nói cho vi sư, thời gian qua con đã gặp kì ngộ gì? Gặp kỳ nhân nào? Hay đã ăn thần đan nghịch thiên gì!" "Con ... " Hạ Khuynh Nguyệt ngớ người. "Huyền mạch của con người có tổng cộng năm mươi tư Huyền Quan. Người có thiên phú tầm thường, bẩm sinh mở được chừng mười Huyền Quan. Thiên phú cao thì bẩm sinh mở được khoảng mười lăm Huyền Quan. Lúc ta tìm thấy con, phát hiện con bẩm sinh mở đến hai mươi mốt Huyền Quan-thiên tư triệu người có một! Huyền Quan càng nhiều, tốc độ tu luyện và tốc độ vận chuyển huyền lực càng nhanh. Kẻ mở hai mươi Huyen Quan, bất kể tốc độ tu luyện hay vận chuyển huyền lực đều gấp đôi người chỉ mở mười Huyền Quan." "Việc hậu thiên mở thêm Huyền Quan khó vô cùng tận. Dẫu mạnh như cung chủ, trăm năm qua hậu thiên cũng chỉ mở được tổng cộng bảy Huyền Quan, hiện đã đạt tới ba mươi Huyền Quan. Hiện tại trên toàn Đại Lục Thương Phong, người hậu thiên đạt đến ba mươi Huyền Quan, không quá năm người! Thông Huyền Tán Tiêu Tông ban cho nhà họ Tiêu, sở dĩ có thể tăng tốc độ tu luyện là vì nó có thể trong vài ngày tạm thời mở thêm ba đến bốn Huyền Quan, nhưng cũng chỉ là tạm thời. Dẫu vy, Thông Huyền Tán ở Tiêu Tông cũng là đan dược cực kỳ trân quý." "Thế mà con ... " Sở Nguyệt Ly nắm chặt vai Hạ Khuynh Nguyệt, nhìn nàng không chớp mắt: "Lại mở toàn bộ năm mươi tư Huyền Quan! Hơn nữa đều mở vĩnh viễn! Con biet điều đó có nghĩa là gì không? Nó có nghĩa tốc độ tu luyện và tốc độ vận chuyển huyền lực của con nhanh hơn cung chủ gần gấp đôi! So với phàm nhân thì nhanh gấp năm lần trở lên. Và con tu tập bất cứ Huyền Công, Huyền Kỹ nào cũng sẽ không hề có hạn chế. Khi huyền lực đột phá, sẽ vĩnh viễn không gặp bình cảnh!" "Huyền mạch có đủ năm mươi tư Huyền Quan, tất cả đều đã mở, trong truyền thuyết gọi là Thiên Linh Thần Mạch-chỉ có thần trong truyền thuyết mới sở hữu loại huyền mạch này! Đế Quốc Thương Phong chưa từng có! Khuynh Nguyệt, thời gian qua rốt cuộc con đã trải qua chuyện gì!"