Chương 42: Nhật kí của Mục Sở

Dạ Tử Sân
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Editor: Chanh Thứ 4, ngày 23 tháng 9 năm XX, trời nắng. Thiệu Lâm Lâm ngày này cũng ríu rít bên tai mình Cố tiểu thảo đẹp trai cỡ nào, xì, thực ra mình thấy cũng làm gì đẹp đến mức đó. Cho tới hôm nay học Thể dục, lúc anh ấy cách mình rất gần, đột nhiên cảm thấy gương mặt hình như nhìn cũng ổn, chỉ là vẫn kém hơn mình xíu xiu thôi. Nhưng mà, sao lại cướp trà hoa nhài của mình? Còn là đồ mình uống rồi? Anh đúng là không biết xấu hổ!! Như vậy, nụ hôn đầu của mình có phải... huhuhuhu TvT... Trong phòng ngủ yên tĩnh truyền đến tiếng cười nhẹ, nhàn nhạt, lộ ra chút khàn khàn. Dưới ánh đèn ấm áp, Cố Tần ngồi ở trên ghế sofa, chậm rãi lật trang kế tiếp, giữa lông mày nhiễm một tầng nhu hòa. ... Chủ Nhật, ngày 27 tháng 9 năm XX, trời đẹp. Hôm nay mình tới Cố gia, Cố tiểu thảo lại vò đầu, gọi mình là tiểu Hoa, ấy vậy mà mình không tức giận, lại còn đỏ mặt, lạ thật! Sau đó anh còn pha cho mình một bình trà hoa nhài, nói là bù lại hôm trước. Mình uống một ngụm, hình như còn ngọt hơn ngày đó nữa. Không biết vì sao, đột nhiên mình lại thích hoa nhài thế nhỉ? ... Thứ hai, ngày 19 tháng 10 năm XX, trời hôm nay nhiều mây cực. Hôm nay lúc ở trường Cố Tích lại tìm mình than thở, nói hôm Chủ Nhật ở nhà làm bài tập, có một đề khó muốn chết, làm mãi không được, sau đó bị Cố tiểu thảo mắng. Cô nàng rất tức giận, muốn trù ẻo Cố tiểu thảo cả đời này sẽ không tìm được bạn gái. Lúc ấy trong lòng mình nghĩ, lỡ như lời trù ẻo của Cố Tích linh nghiệm, có lẻ cả đời này mình không gả ra ngoài được rồi. ... Thứ bảy, ngày 21 tháng 11 năm XX, trời mưa to. Hôm nay Cố Tích nói Cố Tiểu Thảo bị ốm, mình nghĩ đi tới Cố gia xem anh ấy thế nào, nhưng bên ngoài mưa to quá, ba không cho mình đi ra ngoài. Mình gọi điện thoại cho anh, nghe thấy giọng anh khàn đặc, trong lòng rất khó chịu, muốn vì anh làm một cái gì đó, được rồi, đan khăn tặng anh vậy! ... Càng đọc về sau, ý cười trên mặt Cố Tần càng nhạt đi, mày hơi nhíu lại, bàn tay cầm cuốn nhật kí dần tăng thêm lực. Thứ tư, ngày 23 tháng 12 năm XX, trời đẹp. Hôm nay đi đăng kí tham gia thi toán, mình đi lấy ảnh thẻ thì có một nam sinh chạy đến thổ lộ. Cố tiểu thảo đột nhiên xuất hiện, còn dọa người ta chạy mất. Anh còn rất tức giận cầm lấy tay mình, ép hỏi vì sao mình lại nhận thư tình của cậu ấy. Sao anh lại không nhìn ra mình chỉ thích anh thôi chứ... Đúng là đồ ngốc mà!! Tay mình bây giờ còn đau nè *Uỷ khuất-ing* ... Thứ sáu, ngày 25 tháng 12 năm XX, trời âm u. Anh nói với Tề Thịnh chỉ coi mình là em gái. Tề Thịnh nói muốn giới thiệu bạn gái cho anh, anh ngầm đồng ý! Hóa ra trong mắt anh, mình chỉ là em gái. ... Thứ bảy, ngày mùng 2 tháng 1 năm XX, trời mưa. Hôm nay đi nhà Cố Tích mà anh lại không ở nhà, mãi đến lúc mình chuẩn bị về, anh mới từ bên ngoài trở về. Anh biết mình muốn về nhà, thế mà cũng không đưa mình. Trước đây anh không như vậy, nhưng gần đây đột nhiên lại thay đổi. Trong trường đều đang đồn anh với Tô Tường Vi, là thật sao? Nhưng dù cho đúng là vậy, đưa mình về nhà thì sẽ chết à? Trời mưa lớn vậy mà... Lúc mưa rơi vào mặt mình, rất mát, nhưng mà lạnh quá... ... Thứ sáu, ngày 26 tháng 2 năm XX, trời mưa. Tô Tường Vi khoe chiếc nhẫn trên tay với mình. Chị ấy thế mà nói, nếu như Cố Tần biết mình thích anh ấy thì sẽ rất chán ghét... Mục Sở, sao mày lại ngốc thế hả, bị chị ta bắt nạt lại bất lực phản bác?? Đúng là đồ ngốc mà! ... Chủ Nhật, ngày mùng 3 tháng 4 năm XX, trời âm u. Nếu như em làm đề đúng, anh sẽ không tới kèm em học thêm nữa. Nhưng bây giờ dù em làm sai hết đề, anh vậy mà cũng không tới. Lại còn hung dữ với em. ... Thứ bảy, ngày 16 tháng 4 năm XX, trời âm u. Anh thật sự không đến kèm em học bài nữa. ... Chủ Nhật, ngày 17 tháng 4 năm XX, trời nhiều mây. Sau này em sẽ không cố ý giải sai đề, cũng không cố ý chọc anh tức giận nữa. Em sẽ ngoan ngoãn. Anh đến giảng đề cho em có được không? ... Thứ ba, ngày 12 tháng 7 năm XX, mưa. Ngày mai anh đi du học, vậy hôm nay tới dỗ dành em được không? Cũng lâu lắm rồi anh chưa nói chuyện với em. Anh đến dỗ em, rồi em ra sân bay tiễn anh, nhé? Em rất dễ dụ. 23 giờ, em cho anh một tiếng nữa đấy. 0h rồi, em không cần anh tới dỗ nữa, anh nhắn tin WeChat chào tạm biệt với em có được không? Sau này em sẽ không trốn học nữa, sẽ học thật giỏi, không tới quán net, cũng không đánh nhau, thi đứng hạng nhất, ngoan ngoãn nghe lời anh.