Chương 18 Một số người

Giang Từ
Nguồn: metruyenhot.me
Một số người có mặt vốn định chờ cụ Thẩm qua đời rồi cùng nhau xâu xé tài sản của Tập đoàn Thẩm Quang. Giờ phút này, ý nghĩ viển vông ấy coi như tan thành mây khói. Thẩm Thụy Sơn bước đi vững chãi, lên sân khấu phía trước đại sảnh, cất giọng sang sảng: "Trước hết, tôi cảm ơn quý vị đã đến dự lễ đính hôn của cháu gái tôi. Tôi đoán mọi người hẳn rất muốn biết rốt cuộc ai đã chữa khỏi căn bệnh nan y đeo bám tôi mười mấy năm trời, và ai sẽ đính hôn với cháu gái tôi! Lão già này không úp mở nữa: vị thần y đã chữa bệnh cho tôi và chàng rể tương lai của tôi chính là cùng một người!" Ò! Cả hội trường lập tức xôn xao! "Tôi có nghe nhầm không? Cụ Thẩm định gả cháu gái cho vị thần y ấy à?" "Không lẽ nhầm? Thần y đủ sức chữa dứt căn bệnh của cụ Thẩm chắc phải là bậc quyền uy trong giới y học, tầm bảy tám mươi tuổi chứ, sao cụ có thể gả cháu cho một ông già được?" Mọi người đều đầy vẻ hoang mang khó hiểu. "Tôi hiểu rồi, vị thần y này chắc còn trẻ, biết đâu trạc tuổi cô Thẩm!" có người bỗng kêu lên. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ khả nang này là hợp lý nhất. Ngụy Chấn Quốc và cả nhà họ Ngụy cũng sững sờ chẳng kém. Ngụy Bân không khỏi tán thán: "Chắc anh ta là nhân tài do một gia đình danh tiếng trong ngành y đào tạo ra chứ gì?" Ngụy Chấn Quốc hít sâu, dặn: "Chút nữa gặp được thần y ấy, nhất định chúng ta phải tìm cách kết giao cho bằng được!" Mọi người nhà họ Ngụy đều gật đầu tán thành. Chung Bội Thanh chép miệng, nửa cười nửa không: "Ối chà, bảo sao người ta có thể đính hon với Thẩm Gia Nghi, thì ra chính anh ta đã chữa khỏi bệnh cho cụ Thẩm." Vu Nhược Hạo xoa cam, khoe moi lộ ve thu vị: "Toi cang luc cang to mò về vị thần y đó." Còn Cao Nham Lỗi thì mặt mũi xám xịt, nghiến răng ken két. Có người trong sảnh lên tiếng giục: "Cụ Thẩm, mau mời Đại tiểu thư nhà họ Thẩm và chàng trai ấy ra đi, chúng tôi nóng ruột lắm rồi!" Ai nấy đều nóng lòng muốn biết vị thần y trông ra sao! "Ha ha, được rồi nhe!" Thẩm Thuy Sơn vuốt râu cười ha hả, hướng ra cửa lớn tiếng: "Gia Nghi, Thừa Thiên, vào đi nào!" Trong chốc lát, cả sảnh tiệc bỗng tối lại, một đèn rọi chiếu thẳng về phía cửa Cùng lúc, một khúc nhạc piano êm ái vang lên. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ ra cửa, tràn ngập mong đợi. Ngay sau đó, một nam một nữ dưới muôn vàn ánh nhìn, khoác tay nhau bước vào đại sảnh. Khoảnh khắc ấy, ai nấy đều nhìn rõ dung mạo đôi nam nữ. Giang Thừa Thiên mày kiếm mắt sáng, mặc bộ vest may đo tinh tế, phong độ bất phàm. Còn Thẩm Gia Nghi dung nhan xinh đẹp, mặc chiếc đầm dạ hội màu rượu vang, khí chất tao nhã. Hai người như đôi thiên nga trên mặt hồ trong vắt, toát lên vẻ cao quý. Tiếng trầm trồ vang lên không dứt; nhiều người đã rut điện thoại ra chụp lia lịa. Thế nhưng ở góc phòng, đám người nhà họ Ngụy bỗng trợn mắt, ai nấy sững người như bị sét đánh! "Không thể nao!" Ngụy Sương Sương hoan hồn rồi bỗng hét toáng, lắc đầu liên hồi: "Không ... không thể nào! Vị hôn phu của Đại tiểu thư Thẩm ... không ... không thể la tên tu cải tạo Giang Thua Thien được! Tôi không tin!" Còn Ngụy Diễm Diễm thì mắt tròn xoe, người như hóa đá, cứng đờ tại chỗ! Giây phút ấy, cô ta cảm thấy tim mình bỗng thắt lại dữ dội, không sao kìm nổi!