Chương 297 Làm nghề cắt đa bao năm

Giang Từ
Nguồn: metruyenhot.me
Thế mà vẫn chẳng thấy chút màu xanh nào. Chẳng mấy chốc, khối đá to cỡ cái đầu người đã bị cắt thành tám mảnh, vẫn không lên xanh! Nhìn tám mảnh đá, cơ mặt Từ Liêm Thu giật giật, đầy vẻ ngờ vực. Sắc mặt Vu Nhược Hạo cũng sầm lại. Một lần Từ Liêm Thu nhìn nhầm, còn có thể bỏ qua. Nhưng vừa rồi đã cẩn thận chọn lâu như vậy mà vẫn nhìn nhầm, thì đúng là có vấn đề. "Vị lão tiên sinh này không phải là truyền kỳ của giới ngọc thạch Sùng Hải sao, sao lại hụt liên tiếp hai lần?" "Chẳng lẽ thật do tuổi cao, mắt không còn như trước?" "Lạ thật, quá là lạ!" Đám công nhân cũng thì thầm bàn tán. "Anh Tần, anh thấy sao?" Chu Bảo Thư quay sang hỏi Tần Vân Kiệt. Tần Vân Kiệt bảo: "Có lẽ hôm nay ông Từ vừa kém mắt lại vừa xui thôi. Chuyện này cũng thường gặp, chẳng có gì to tát. Còn hơn hai chục khối đá thô nữa mà, biết đâu mấy khối sau sẽ lên xanh." Công nhân cũng cười gượng: "Lão tiên sinh, còn cắt nữa không?" Từ Liêm Thu nói: "Khối này khỏi cắt, đổi khối khác. Tôi không tin hôm nay lão lại nhìn nhầm ba lần liên tiếp." Sau đó, ông lại chăm chú chọn lọc, rồi để công nhân cắt khối đá thô thứ ba. Không bao lâu, khối thứ ba cũng bị cắt thành bảy mảnh, vẫn không lên xanh. Mặt mũi Từ Liêm Thu đỏ bừng, thấy mất hết thể diện. Ông chọn liền ba khối mà chẳng khối nào lên xanh. Ông vốn nổi tiếng là Hỏa Nhãn Kim Tinh, trước nay chưa từng gặp cảnh này. Sắc mặt Vu Nhược Hạo cũng tối sầm lại, bản thân cũng thấy mất mặt. Từ Liêm Thu nghiến răng: "Cứ cắt tiếp!" Thời gian sau đó, từng khối đá thô được đưa lên máy cắt đá quý, công nhân thì ra sức cắt. Lúc nào không hay, đã một tiếng trôi qua. Ba mươi khối đá thô do Từ Liêm Thu chọn đều đã cắt xong. Nhưng khi thấy đến khối cuối cùng cũng không lên xanh, cả nhà xưởng rơi vào im lặng kỳ quái. Anh công nhân mồ hôi đầm đìa cũng ngây người ra. Làm nghề cắt đa bao năm, anh ấy chưa từng thấy chuyen khó tin đến vậy. Im lặng một lúc, mọi người bắt đầu bàn tán. "Trời ơi, ba mươi khối đá thô mà không khối nào lên xanh, đúng là đen thôi rồi!" "Phải kém mắt và xui tới mức nào mới cắt mấy chục khối mà chẳng ra nổi chút xanh?" "Hôm nay mà chuyện này lan ra ngoài, e rằng đại thiếu nhà họ Vu và ông Từ sẽ trở thành trò cười của giới ngọc thạch Sùng Hải!" Nghe lời xì xào, Vu Nhược Hạo giận đến ngực phập phồng, suýt nữa phun máu. Ba mươi khối đá thô ấy là anh ấy bỏ ra 300 triệu nhân dân tệ mua về, giờ một khối cũng không lên xanh! Đúng là lỗ nặng! Điều quan trọng hơn, anh ấy còn đang cá cược với Giang Thừa Thiên: nếu bên mình chọn mà một khối cũng không lên xanh, anh ấy phải quỳ xuống gọi Giang Thừa Thiên là bố! Đại thiếu nhà họ Vu mà làm chuyện đo u? Chuyện này anh ta tuyệt đối không thể chịu nổi! Lúc này, Từ Liêm Thu đứng ngây ra đó, choáng váng hoa mắt, đứng còn không vững! Miệng ông cứ lẩm bẩm: "Không thể nào, không thể nào."