Vu Nhược Hạo gầm lên: "Đừng ép người quá đáng!"
Giang Thừa Thiên cười lạnh: "Vu thiếu gia, vụ cá cược là do anh đưa ra đấy! Nếu hôm nay người thua là tôi, anh có tha cho toi khong?"
Vu Nhược Hạo giật cổ áo, nghiến răng: "Tôi có thể trả tiền cho anh, chứ bắt tôi quỳ xuống gọi anh là bố thì không đời nào!”
Đường đường là đại thiếu gia nhà họ Vu, han tuyet đối không thể làm chuyện mất mặt như thế!
Giang Thừa Thiên lắc đầu: "Tôi không cần tiền, tôi chỉ cần anh thực hiện cá cược."
Anh và Vu Nhược Hạo đã som thù không đội trời chung, nên anh cũng chang ngại đắc tội tới cùng.
Bất kể là Cao Nham Lỗi hay Vu Nhược Hạo, e rằng họ đã muốn giết anh từ lâu, chỉ là không làm gì nổi anh nên đành nhịn.
Vu Nhược Hạo sầm mặt: "Anh chắc chắn muốn làm vậy?"
Giang Thừa Thiên gật đầu: "Chắc chắn."
Vu Nhược Hạo phất tay: "Giết hắn đi!"
Lệnh vừa phát, mấy vệ sĩ áo đen hắn mang theo đồng loạt lao về phía Giang Thừa Thiên!
"Dừng tay!" Tần Vân Kiệt quát lớn.
Vu Nhược Hạo lạnh giọng: "Ông Tần, đây là chuyện giữa tôi với thằng này, ông đừng can thiệp!"
Tần Vân Kiệt trầm giọng: "Thần y Giang là bạn tôi, cậu mà động tới cậu ấy tức là đối đầu với tôi!"
Lời vừa dứt, đã vang lên từng tiếng thảm thiết.
Tần Vân Kiệt giật mình ngoảnh lại, chỉ thấy trận ẩu đả đã kết thúc.
Mấy vệ sĩ áo đen đều lăn lóc trên đất, rên la đau đớn.
Còn Giang Thừa Thiên thì như không có chuyện gì, đứng đó phủi tay.
Tần Vân Kiệt sững sờ: "Thân thủ của Thần y Giang lại lợi hại đến vậy sao?"
Chu Bảo Thư cũng đờ như phỗng, anh ta không ngờ Giang Thừa Thiên đánh giỏi thế
Công nhân trong xưởng cũng đều chết lặng.
Xử lý xong mấy vệ sĩ áo đen, Giang Thừa Thiên tiến về phía Vu Nhược Hạo.
"Đừng lại gần!" Vu Nhược Hạo vừa lùi vừa gào lên.
Giang Thừa Thiên lạnh như băng: "Vu thiếu gia, anh muốn thực hiện cá cược, hay muon ngồi xe lan như Cao Nham Lỗi?"
Nghe vậy, Vu Nhược Hạo sợ đến mềm nhũn hai chân: "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, kêu: "Bố!"
"Sớm thế có phải hơn không?" Khóe môi Giang Thừa Thiên nhếch lên một nụ cười lạnh.
Vu Nhược Hạo nắm chặt nắm đấm, nghiến răng ken két, mắt như muốn phun lửa.
Giang Thừa Thiên cũng lười để ý đến hắn nữa, phất tay: "Cút!"
Vu Nhược Hạo bật dậy, lườm anh một cái đầy căm hận, rồi dẫn người lủi thủi rời khỏi đây.
Đợi Vu Nhược Hạo và đám người đi khuất, Giang Thừa Thiên bước tới trước mặt Tần Vân Kiệt, mỉm cười: "Ông Tần, cảm ơn ông đã tặng tôi số ngọc này. Xem như đáp lễ, tôi viết cho ông một đơn thuốc; ông bốc thuốc theo đơn rồi sắc uống; sẽ giúp điều dưỡng cơ thể, về sau tránh được bệnh nặng."
Anh gom một lèo mười bảy khối ngọc thạch cực phẩm và hai mươi bốn khối ngọc thượng đẳng; Tần Vân Kiệt cho dù có rộng rãi đến đâu, trong lòng e cũng khó tránh khỏi thấy xót. Thế nên anh nghĩ tới việc viết một đơn thuốc làm quà đáp lễ
"Thật chứ?" Tần Vân Kiệt nghe vậy thì phấn khởi hẳn lên.
Sau vụ hồng ngọc lần này, ông ta đã hiểu rõ: nhiều tiền đến mấy cũng không bằng có một thân thể khỏe mạnh.
"Dĩ nhiên là thật, tôi sẽ không để bạn bè mình thiệt thòi." Giang Thừa Thiên gật đầu: "Ông Tần, đưa tôi điện thoại, tôi sẽ soạn một đơn thuốc trong mục Ghi chú cho ông."