Chương 321 Được thôi

Giang Từ
Nguồn: metruyenhot.me
Giang Thừa Thiên cũng thấy số tiền treo thưởng đã từ 50 triệu lên 60 triệu Mễ tệ. Anh nheo mắt, cười nhạt: "Xem ra kẻ đăng lệnh treo thưởng chỉ mong anh chết cho nhanh." Linh Huệ giận phừng phừng: "Nếu để em biết ai đăng lệnh này, em nhất định khiến hắn sống không bằng chết!" Giang Thừa Thiên trêu: "Ái chà, Linh Huệ, chẳng phải mới đây em còn muốn giết anh sao, sao giờ lại bênh anh rồi?" "Em ... " Mặt Linh Huệ đỏ bừng, căng thẳng thấy rõ. Giang Thừa Thiên vỗ nhẹ vai cô, mỉm cười: "Được rồi, đừng căng, anh chỉ đùa thôi." Linh Huệ thở phào một hơi, nói: "Anh Giang, hay là anh nghĩ lại đi. Đăng rồi là không thể gỡ đâu." Giang Thừa Thiên lắc đầu: "Không cần nghĩ. Cứ làm theo lời tôi." Linh Huệ thở dài thật sâu, đành làm theo ý anh, đăng một tin vào bài. Nội dung rất đơn giản: "Này các sát thủ, tôi là Giang Thừa Thiên ở Sùng Hải, Hoa Quốc. Muốn giết tôi lấy thưởng thì lên hết một lượt đi, bằng không thì phí thời gian của ông đây!" Đăng xong, đôi tay Linh Huệ không khỏi run lên. Dù dùng danh nghĩa Giang Thừa Thiên để đăng, cô vẫn thấp thỏm bất an. Giang Thừa Thiên liếc khu bình luận dưới bài, khó hiểu: "Sao chẳng ai bình luận? Khiêu khích vậy vẫn chưa đủ à?' Khóe miệng Linh Huệ giật giật, thầm nghĩ: Thế này mà còn chưa đủ à? Cô gượng cười: "Anh Giang, có thể mọi người chưa kịp thấy." Giang Thừa Thiên xoa cằm: "Anh thấy vẫn chưa đủ. Em thêm một câu nữa: bảo đã có một thằng tên Banks và một thẳng tên Sói Ác bị tôi giết rồi. Trong mắt tôi, bọn sát thủ các người chỉ là một lũ vô dụng, chỉ biết ăn với uống!" Nghe thế, Linh Huệ suýt bật khóc: "Thôi bỏ đi ... Nếu tin đó đăng ra, lũ sát thủ chắc chắn nổi điên. Ngay cả những kẻ trước đó không để ý đến anh, thấy tin này cũng sẽ kéo sang Hoa Quốc!" Giang Thừa Thiên mặt không đổi: "Đó chính là hiệu quả anh muốn! Muốn dẹp rắc rối một lần cho xong, và để mức đánh giá của anh trên Mạng Tối tăng thật nhanh, cách này hiệu quả nhất, lại nhanh nhất!" "Được thôi." Linh Huệ thực sự không cản nổi, đành thêm một dòng như anh nói. Không lâu sau khi tin được đăng thêm, Một bình luận hiện lên trong phần bình luận, viết bằng tiếng Anh. "Có bình luận rồi!" Giang Thừa Thiên lập tức mừng rỡ: "Linh Huệ, dịch nhanh cho anh!" Linh Huệ gật đầu, rồi dịch: "Thằng nhóc, tao là 'Kẻ Hủy Diệt, hạng 75 trên bảng Thợ Săn. Chờ đấy, vài hôm nữa tao sang Hoa Quốc lấy đầu mày!" Dịch xong, Linh Huệ nuốt khan: "Toang rồi, toang rồi, không ngờ lại chọc đến Kẻ Hủy Diệt!" "Kẻ Hủy Diệt?" Giang Thừa Thiên bĩu môi: "Gã đó ghê gớm lắm à?" "Rất ghê!" Linh Huệ gật đầu: "Trong thế giới hắc ám có bảng Thợ Săn, sát thủ nào lọt top 100 đều rất lợi hại; hạng càng cao càng mạnh, tỷ lệ ám sát thành công cũng càng lớn!" Giang Thừa Thiên hứng thú hỏi: "Thế em, Banks và Sói Ác đứng hạng mấy?" Linh Huệ đáp: "Banks hạng 99, Sói Ác hạng 95, còn em hạng 85."