Chương 36 Xuống sảnh tòa nhà

Giang Từ
Nguồn: metruyenhot.me
Ngay lúc ấy, cá văn phòng im phãng phắc, tĩnh lặng như tờ. Trương Côn và Trinh Hạ trố mắt nhìn Giang Thừa Thiên, nỗi kinh hoang và sợ hãi hiện rõ trên mặt. Cảnh tượng vừa rồi làm họ sợ đến ngấn người. Phải hơn mười phút sau, hai người mới đần hoàn hồn. Trương Côn nuốt khan, run run nôi: 'Thư ký Giang, cái ... cái đó là gi vậy ... " Giang Thừa Thiên cười như không cười: "La Oán quy an trong pho Phật vàng." Trình Hạ mặt tái mét, bấu chặt lấy cánh tay Giang Thừa Thiên, răng va lập Nếu không tận mắt chững kiển, cô thật sự không tin trên đời có thử ma quý như vậy. Quả là đảo lộn hết mọi nhận thức của cô! Giang Thừa Thiên mìm cười: "Thư ký Trình, đừng sợ, con Oán quý đó đã bị tôi trừ rồi." "Vậy thì tốt ... " Trình Hạ thở phảo như trút được gánh nặng, lúc này mới buông tay. Bên cạnh, Trương Côn sợ đến hồn via lên mây, lưng áo ướt đảm mỗ hôi. Giang Thừa Thiên nhếch môi như có ấn ý: Sếp Trương, giờ anh thấy trong người nhẹ hẳn chưa?" "Ở ... " Trương Côn sững lại, thử cảm nhận cơ thế một chút, chợt mắt sáng lên: "Ô, cảm giác khó chịu trên người tôi biến mất rồi! Y như vừa khỏi bệnh vậy! Thư ký Giang, tôi ... lần này tôi phục cậu sát đất!" Tận mắt chứng kiến cảnh Giang Thừa Thiên diệt Oán quý, giờ đãy ông ta đã hoàn toàn bái phục anh. Giang Thừa Thiên gật đầu, cầm giay but trên bàn viết một bài thuốc đưa cho Trương Côn: "Dạo này anh bị Oán quý hút không ít dương khí, phải bồi bổ cho tốt. Đem bai thuốc này đi bốc, mỗi ngay một thang, một tuần là khỏi hẳn." Trương Côn xúc động nhận đơn, mặt đầy áy náy nhìn Giang Thừa Thiên: "Giang tiên sinh, trước đây tôi không biết người tốt, cảm ơn cậu đã rộng lượng, cứu tôi một mạng! Tôi sẽ chuyển trả ngay tiền hàng cho công ty các cậu!" Trương Côn không nói không rằng, rút điện thoại ra chuyển khoản ngay. Sau đó lại lẩy số séc, viết một tờ séc trao bằng hai tay cho Giang Thừa Thiên: "Giang tiên sinh, ba triệu này là chút tạ lễ của tôi dành cho cậu. Sau này nếu cậu cần Trương này giúp gì, tôi quyết không chỗi từ!" Ông ta nhìn ra ngay, vị Giang tiên sinh này chac chân không chỉ là một thư ký nhỏ nhoi! Nếu kết giao cho tốt, tương lai biết đầu còn có lúc phải nhờ cậy. Giang Thừa Thiên mim cười nhận séc, tùy ý nhét vào túi áo. Khi Giang Thừa Thiên và Trình Hạ rời đi, Trương Côn đích thân tiền cả hai xuổng tận sảnh tòa nhà.