Nghe xong câu đó, Giang Thừa Thiên tức điên người. Đang lúc anh chuẩn bị nổi nóng, Vương Nhu Cúc vội đứng ra hòa giải: "Giang tiên sinh, cậu và Lộ Dao qua bên kia ngồi tạm nhé."
Trác Lộ Dao cũng vội kéo Giang Thừa Thiên sang một bên: "Anh Giang, chúng ta đừng can thiệp chuyện của viện trưởng Vương nữa."
Giang Thừa Thiên ham hầm: "Cai co nổi tiếng trên mang kia làm cao ghê, chẳng có chút lễ độ nào!"
Trác Lộ Dao cũng đành bó tay, nhưng vẫn khuyên nhủ: "Anh Giang, tôi hiểu tâm trạng của anh, nhưng nếu mình gây xung đột thì chỉ làm viện trưởng Vương khó xử thôi."
"Được." Giang Thừa Thiên lắc đầu, không nói thêm.
Một lúc sau, Lưu Đồng Vân bảo nhân viên: "Thiết bị chuẩn bị xong chưa?"
Nhân viên đáp: "Tất cả sẵn sàng rồi, có thể bắt đầu!"
Lưu Đồng Vân chỉnh lại trang phục, bước về phía bọn trẻ, ống kính cũng lia theo cô.
Cô dang tay, nở nụ cười ngọt ngào: "Các em, chơi với chị một trò được không?"
Bọn trẻ vốn rất nhạy, nhận ra người lớn thương thật hay giả vờ, nên theo bản năng đều né tránh, đứa nào cũng lùi lại, không chịu tiến lên.
"Cắt!" Nhân viên phía sau vội hô dừng quay.
Lưu Dồng Vân lạnh lùng nhìn Vương Nhu Cúc, quát: "Viện trưởng Vương, rốt cuộc là sao? Không phải đã bảo phải phối hợp cho tử tế rồi à? Mấy đứa nhỏ làm gì vậy, sao không chịu lại gần?"
Thấy Lưu Dồng Vân nổi nóng với Vương Nhu Cúc, lửa giận trong lòng Giang Thừa Thiên bùng lên.
Làm màu thì làm, nhưng thái độ tử tế chút được không?
Trác Lộ Dao vội nắm tay Giang Thừa Thiên, khẽ lắc đầu ra hiệu.
Giang Thừa Thiên cố kìm lại, không bước lên.
Vương Nhu Cúc cười gượng: "Cô Lưu đừng giận, tôi nói lại với bọn trẻ ngay."
Lưu Đồng Vân cau có phẩy tay: "Nhanh lên, đừng làm mất thời gian của tôi. Thật là, làm hoạt động từ thiện chẳng có chút ý nghĩa nào, phiền chết đi được!"
Vương Nhu Cúc vội bước đến, nói vài câu với bọn trẻ.
Sau đó, bà quay lại nói với Lưu Đồng Vân: "Cô Lưu, bọn trẻ đồng ý sẽ phối hợp."
Luu Dong Van lạnh lung bao nhan vien: "Bat đau lại!"
"Vâng, chị Lưu!" Nhân viên đáp một tiếng rồi khởi động quay lại.
Lưu Dồng Van lại khoac lên gương mặt ngot ngao, đi về phía bọn trẻ: "Các em, chị là bạn của các em, mình chơi trò nhé?"
"Dạ được!" Bọn trẻ mặt vẫn không nở nổi nụ cười, nhưng vẫn phối hợp bước
lên.
Chẳng mấy chốc, Lưu Đồng Vân chơi cùng bọn trẻ.
Nào là "diều hâu bắt gà con", nhảy dây thun ... Trong lúc chơi, cô luôn giữ nụ cười ngọt ngào, không tỏ ra khó chịu chút nào.
Ngay cả lúc vẽ, có bé làm lem màu lên người cô, cô cũng không hề cáu.
Nhìn bộ dạng giả tạo của người phụ nữ này, Giang Thừa Thiên chịu không nổi, bèn lôi điện thoại ra nghịch.
Trác Lộ Dao thì vẫn bình thản, dù sao cô cũng là tổng giám đốc một công ty, gặp đủ loại người đời, mấy hoạt động làm màu kiểu này cô thấy quá nhiều rồi.
Nửa tiếng sau, trò chơi kết thúc.
"Các em, lại đây, chúng ta chụp chung một tấm nhé!" Lưu Đồng Vân gọi bọn trẻ xếp thành mấy hàng.
Sau đó, cô ra hiệu cho một nhân viên.
Nhân viên gật đầu, rồi mở một chiếc vali.
Chỉ thấy bên trong toàn là những cọc tiền.