Chương 4

Lịch Đông
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Về sau nghe Triệu Mật đang thao thao bất tuyệt đủ mọi chủ đề ở đầu bên kia điện thoại, Giản Ninh chỉ lười biếng liếc mắt, phát hiện bởi vì chính mình cúi người trước bàn, mà khiến dây váy áo ngủ trượt xuống trên cánh tay, cô lẳng lặng mà quan sát, dây lưng màu đen cùng làn da trắng hồng hình thành một loại tương phản mãnh liệt, trong đầu đột nhiên nghĩ tới Đồng Phó Ngôn. Còn nhớ rõ hôm qua trùng phùng, lúc anh xoay người nhìn mình lần đầu tiên, trong ánh mắt mang theo sự phòng bị và tỉnh táo khó mà diễn tả bằng lời được. Điều này khiến Giản Ninh biết rõ, anh ấy, Đồng Phó Ngôn, trong 5 năm qua, nhất định đã phải trải qua rất nhiều chuyện long trời lở đất. Loại trầm mặc ít nói, cùng thần sắc nhạt nhẽo nhưng sặc mùi nam tính kia, khiến sự xuất hiện của anh toát ra một vẻ thần bí Gothic. Dạng người như thế này, quá mức hấp dẫn, thật dễ dàng khiến người ta phải chìm đắm. "Triệu Mật, cậu nói thử mình nghe cảm giác khi làm tình là như thế nào." "..." Triệu Mật hoàn toàn không nghĩ tới Giản Ninh sẽ nói ra loại lời này, đùa giỡn nói: "Cậu cuối cùng cũng tư xuân (1) sao?" "Ừm." Giản Ninh nâng cốc uống xong, lại ghét bỏ rượu không đủ mạnh, đi cà nhắc từ trong tủ rượu lấy ra chai Vodka, rồi đổ vào ly Whisky uống một ngụm: "Làm tình, cảm giác thế nào." Ban đầu tưởng rằng Triệu Mật sẽ trêu chọc mình, không nghĩ tới cô thế mà chăm chú trả lời: "Nếu như cậu cùng người yêu làm tình, cậu sẽ cảm thấy có một loại cảm giác thật viên mãn. Trên cơ thể cậu có người làm cho cậu run rẩy hơi thở dục vọng, còn trong tâm hồn cậu có một cảm giác thỏa mãn không gì sánh bằng, cộng thêm cái xúc cảm tê dại như càng muốn người ấy dung nhập vào cốt nhục." Giản Ninh cười nhè nhẹ, từ trước đến nay cô cũng không phải là thiện nam tín nữ, chật vật sống trong cái xã hội loạn không khác gì trong rừng này, thể loại yêu ma quỷ quái nào mà cô chưa từng thấy qua, âm mưu quỷ kế nào mà cô chưa từng trải qua. Đối với mấy chuyện xa hoa truỵ lạc thế này, nếu như không phải là bởi vì đã có người khiến cô hữu tâm, có lẽ từ sớm cô đã trầm luân trong chuyện hoan ái của nam nữ rồi. Như vậy thì cảm giác khi làm tình là như thế này sao? Nếu như cùng người yêu mình làm tình, cô ngược lại rất muốn thử một chút xem coi nó rốt cuộc cảm giác ấy thế nào. === Một cuộc điện thoại của sếp cô đánh tới ngay vào 2:30 rạng sáng. Giản Ninh còn chưa ngủ, đang ngồi trên giường đọc sách. "Chuyện gì?" "Giản Ninh, em có biết gần đây em có lịch trình nào không?" Sếp của cô có cái tật hay quanh co lòng vòng, mà Giản Ninh thì không có hứng thú cùng anh ta chơi đố vui, khép sách lại thẩy lên tủ đầu giường, nhắc nhở anh ta: "Tôi không biết công ty sắp xếp lịch trình gì, nhưng tôi biết tôi đã xin phép nghỉ ngơi, anh hiểu rất rõ chuyện này mà phải không?" Anh sếp nghẹn lời, lần này bởi vì chuyện Marry đã khiến cô khó xử, nếu lại không chấp thuận đơn xin nghỉ phép kia, dựa vào tính cách của cô, còn không biết sẽ náo loạn thêm chuyện gì nữa. Người phụ nữ này quá giỏi che đậy, hồi vừa gặp còn tưởng cô là người phụ nữ ôn nhu dễ tính, không ngờ rằng thực chất bên trong cô lại là một người lạnh lùng quyết đoán như vậy, nhưng cũng được một cái cô quả thật là một nhân tài, đã đem đến cho công ty bao lợi ích tuyệt hảo. Tối nay, anh ta thật sự không muốn gọi điện thoại cho cô, chỉ là trong tay mới nhận về một hợp đồng, thậm chí còn là một vụ làm ăn lớn. Làm thương nhân, có tiền không kiếm, để con vịt đã đun sôi bay mất thì chính là ngu xuẩn. Anh ta cắn răng nói tiếp: "Có một hội nghị quốc tế sẽ diễn ra tại Mỹ, chắc em cũng hiểu anh có ý gì rồi đúng không." Liên quan tới loại hội nghị quốc tế này, bởi vì có rất nhiều ngôn ngữ từ các quốc gia khác nhau được sử dụng, để hội nghị được diễn ra một cách suôn sẻ nhất, bộ phận thông dịch song song (2) đóng một vai trò rất quan trọng. "Ý anh chính là, cần một nhóm thông dịch song song." Giản Ninh cười cười, "Hoặc nói đúng hơn, ý của sếp là, cái nhóm thông dịch song song này, cũng bao gồm tôi có đúng không?" "Đúng thế." "Thế nhưng tôi hoàn toàn có lý do cự tuyệt." Giản Ninh hững hờ đáp, khiến sếp của cô cực kì bực bội, "Bên trên lá đơn xin nghỉ phép kia của tôi đã rõ ràng giấy trắng mực đen có chữ ký xác nhận của anh, chính anh đã đồng ý cho tôi nghỉ ngơi 15 ngày có nhớ không. Nếu anh đột nhiên đổi ý, tôi hoàn toàn có lý do cự tuyệt anh." "Giản Ninh, em là người biết phải lấy đại cục làm trọng đúng chứ, đây cũng là vì anh vẫn một mực coi trọng tài năng của em trong tất cả nhân viên. Hội nghị quốc tế lần này nếu đưa vào portfolio công việc của em chỉ có đem lại thêm lợi ích chứ không hề hại em, em rõ ràng là hiểu chuyện này mà. Dù sao anh đã ngỏ lời rồi, có đáp ứng hay không thì tùy vào em!" "Tôi đây chẳng phải đã thể hiện rõ thái độ của mình rồi sao." Giản Ninh vẫn một bộ dáng không quan tâm như cũ, "Sếp, anh trân trọng tài năng của tôi, tôi đương nhiên là biết, tôi cũng không nói không đồng ý. Thế nhưng tôi muốn xin thêm một điều kiện." "Điều kiện gì?" Lòng cảnh giác của anh sếp đột nhiên tăng. "Đến khi thông dịch song song cho hội nghị quốc tế lần này kết thúc, tôi chắc chắn sẽ xin nghỉ phép một tháng." "Cô đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước!" "Tôi dĩ nhiên không phải vì muốn vui chơi hưởng lạc thú. Tôi gần đây đang biên dịch một quyển sách của một tác gia người Syria, cho nên tôi muốn tới khu vực Trung Đông, để tìm hiểu rõ hơn về văn hóa lịch sử của nơi đấy, nhờ vậy mà văn chương câu từ của tôi khi biên dịch cũng được cải thiện hơn." Ngữ điệu của Giản Ninh liền biến đổi, "Đương nhiên có đồng ý hay không thì vẫn tùy vào anh, còn chuyện có đi hay không thì mấu chốt vẫn là tùy tôi." Ý tứ của cô quá rõ ràng, lần này bất luận có đồng ý hay không, cô đều sẽ tiến về khu vực Trung Đông. Và dĩ nhiên vì công tác mà ra nước ngoài vẫn khác so với bỏ bê công việc rồi ra nước ngoài. "Được, anh đồng ý." Sếp của cô cũng đâu phải dân ăn chay, "Nhưng lịch trình của em vào sáu tháng cuối năm, đều phải nghe theo chỉ thị của anh. Anh không quan tâm em học ngoại ngữ nào khác, nhưng anh chỉ mong em nhớ kỹ, em đang làm việc cho ai..." Giản Ninh không them quan tâm chỉ nhún vai, rồi cúp điện thoại. Từ trong ngăn kéo lấy ra một chai thuốc màu trắng, từ đó đổ ra một viên, rồi nuốt vào cuống họng với nước. Sau đó mới tắt đèn, một đêm thật ngon giấc. Ngày hôm sau tỉnh lại đã hơn ba giờ chiều, Giản Ninh chậm rãi từ trên giường, tắm rửa thay quần áo hết nửa tiếng, chỉnh lý tốt hết thảy, cuối cùng là khóa cửa ra ngoài. Lại một lần nữa được chạm mặt với Đồng Phó Ngôn ngay cửa thang máy, chỉ là lần này hơi khác ở chỗ, anh và cô cùng đồng hành, cùng nhau xuống lầu. Trong thang máy còn có một bà cụ tóc trắng xoá, làn da có chút nhăn nheo ố vàng đeo một gọng kính lão màu bạc, và bà đang chăm chú nhìn những con số nhấp nháy liên tục thay đổi trên cửa thang máy với cây gậy chống trên tay. Đồng Phó Ngôn đứng một bên khác của bà cụ, đứng thẳng tắp, cũng không phải cố tình ra vẻ như thế, nhưng đó chính là tư thế nghiêm nghị đã khắc sâu vào xương tủy của mỗi người quân nhân như anh. Lần này cách ăn mặc của anh khá khác mấy lần trước cô gặp, thân trên anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng bên ngoài khoác thêm một chiếc trench coat (3) màu đen. Thân dưới anh mặc một chiếc quần tây đen, càng tôn thêm đôi chân thẳng thon dài của anh.