Chương 7: Lật Cờ

Bachsactandiep
Nguồn: truyenfull.vision
Ngày đầu tiên làm việc tại phòng trù, Cam Dung đã thể hiện được tài năng dở tệ của mình Dở tệ quá Đây là cảm xúc của hầu hết các vị sư huynh Cam Dung: "Tại sao nấu vẫn cháy?" Á Sâm:"Sư đệ, nhỏ nhỏ lửa, nhỏ nhỏ lửa" 1 tháng sau A Câm thử đồ ăn A Câm:"......" Ra sức nôn ọe, mặt mày tái xanh, vóc dáng vốn to cao cứ như bị khoét đi một chút, trở nên gầy hơn A Câm:"....." Ta sẽ không bao giờ ăn món ăn y làm nữa Cho dù vậy, đồ ăn của Cam Dung có thể dùng để giảm béo rất tốt Ví dụ như: Á Sâm ăn thử trứng rán Á Sâm"....." lơ quơ đi xung quanh, nói mơ hồ A Câm lay lay hắn, mặt kinh hoàng nhìn vào dĩa trứng rán như nhìn thấy đại địch Sau vụ việc đó..... Á Sâm gầy đi vài kí Buổi tối Cam Dung ngồi xuống góc lều, khẽ nhắm mắt lại Trong phút chốc, một bãi cỏ xanh tươi lại hiện lên, nam nhân mặc huyền y vẫn giữ nụ cười nhìn về phía Cam Dung "Thế nào rồi?" Cam Dung "Dở tệ đến mức không ăn nổi" Nam nhân gật đầu "Ta nhìn cũng biết, ngươi thật sự là bất tài trong bất tài" Cam Dung thở dài Nam nhân cười khan vài tiếng "Nếu ngươi bái ta làm sư thì ta có thể xem xét việc dạy ngươi tu luyện " Tu luyện Cam Dung nhìn y Đối với hắn Tu luyện đã là một khái niệm xa vời Những ngày ở Đệ Ngũ Phong, cùng với Á Sâm và A Câm hắn cảm thấy rất vui Thật ra hắn cũng không hứng thú gì với tu luyện Nhưng hắn thấy tiên nhân là một khái niệm mới mẻ Nhưng bây giờ trong mắt hắn Tiên nhân hay không, cũng chỉ là tiên nhân thôi mà Lòng dạ cũng như phàm nhân Có ghén ghét, có ghen tị, có ngưỡng mộ, cũng có tự cao Không một kẻ nào trong mắt hắn rũ bỏ hết tạp chất Đối với hắn Những kẻ tự xưng thiên tài... hoặc tiên nhân kia Cũng không khác gì phàm nhân cả Bên ngoài tươi đẹp, bên trong mục nát Nam nhân khẽ ngẩn đầu " Ta gọi là Liên, Liên trong hoa Liên, gần bùn mà không dính bùn, Cam Dung, sẽ có ngày, ngươi sẽ khao khát sức mạnh đến mức phải cầu xin ta, và ta... sẽ chờ ngày đó" Cam Dung không nhìn y nữa, nhắm mắt lại rồi biến mất khỏi đây Liên khẽ cười khẩy " Cam Dung, Cam Dung, Cam Lộ giáo dục ngươi rất tốt, tốt đến mức ta phải chổng mắt mà nhìn" "Ngươi dần dần đã giống y hệt cô ta, giống đến nỗi chính ngươi cũng không biết" "Nhưng đáng tiếc, ngươi là ngươi, cô ta là cô ta " "Ván cờ này vẫn chưa lật đâu, và lúc nó lật, ta không tưởng tượng nó sẽ thú vị đến mức nào" "Cam Lộ à Cam Lộ, ngươi thật sự rất đáng sợ" "Ngay cả bản tọa cũng sợ ngươi rồi" Hắn cười khan vài tiếng, rồi ngừng bặt Đệ Thập Nhị Phong Ở một góc khuất Nữ tử hồng y ngồi nhai kẹo, ánh trăng chỉ phản phất một nửa gương mặt, nàng khẽ nghiêng đầu "Tuyệt, đêm nay rất đẹp" Bóng đen bên cạnh mỉm cười " Quả thật rất đẹp" Cam Lộ mỉm cười, cầm chiếc chuông lên "Rất đẹp" "Người rất thích chiếc chuông vàng này sao?" "Ân, ta có đưa cho A Dung 1 cái đấy" "Vậy sao...... ta hiểu " Tuyệt gật đầu, rồi từ từ tan biến Cam Lộ mỉm cười vài tiếng, nhưng nụ cười là có chút vặn vẹo "Ván cờ, đến lúc lật rồi"