Chương 15: Ngại ngùng
Sau hai ngày thì cuối cùng Thành cũng có thể ăn được đồ ăn mềm. Nam liền lập tức nấu cho anh ít cháo. Những ngày này chủ yếu là cậu chăm sóc anh. Vết thương chưa lành nên anh chưa đi lại được. Mọi việc khá suôn sẻ chỉ là mỗi khi lau người cho anh thì mặt mũi cậu lại đỏ hết lên.
Nam nhìn anh ăn cháo lại thấy đói nên lấy thêm một bát nữa ngồi ăn cùng anh.
- Công việc ổn thỏa chứ?
- Ổn lắm, tôi còn có fan nữa đó. Họ khen tôi nhiều lắm.
Thành nghe cậu nói như vậy chắc công việc cũng khá suôn sẻ.
- Em không cần tới công ty à?
- Công ty sắp cho tôi một trợ lí nhỏ, cậu ấy sẽ giúp tôi mấy việc bên công ty.
Thành nghe cậu nói vậy thì cũng không nói nữa, mấy ngày nay rảnh quá nên đối cới một người cuồng công việ như anh cảm thấy hơi lạ.
- Tôi muốn đi tắm!