Chương 23: Minh và Việt
Sáng hôm sau Nam mệt mỏi thức dậy. Thành vẫn ngồi ở đó. Nam nhìn thấy anh thì giật mình.
- Anh ngồi đây suốt đêm sao?
Thành nhìn cậu, đôi mắt anh đỏ ngầu, từng sợi tơ máu hiện nơi khóe mắt.
- Tại sao em lại nhắc đến việc li hôn?
Nam ngơ ngác, chỉ vì chuyện này mà anh ấy ngồi suy nghĩ cả đêm sao? Cậu nhìn anh, không giống như giả vờ, bỗng cậu cảm thấy hơi vui vui một chút.
Nếu anh không li hôn tôi cũng sẽ không li hôn, dù sao sống như vậy cũng tốt. Tối qua tôi hơi bốc đồng tí thôi.
- Tôi sẽ không baao giờ li hôn.
Nam nhìn anh. Anh rất kiên định, kiên định đến nỗi cậu cũng muốn tin lời anh, nhưng cậu không dám đánh cược. Tương lai nếu không thể thay đổi thì làm sao, cậu không muốn bản thân mình lún sâu rồi không thoát ra được.
Hai người ăn sáng trong im lặng, dường như ai cũng có suy nghĩ của riêng mình. Thành tỉ mỉ quan sát cậu, không hiểu sao anh cảm thấy cậu đang buồn.
- Em sao vậy?