Chương 24: Vương Miện Bóng Đêm
Trong một căn phòng đầy máy móc tiên tiến, một buồng máy to lớn bằng kim loại từ từ mở cửa ra. Một thiếu nữ yên tĩnh nằm trong đó, đôi mắt cô khẽ nhíu rồi mở ra.
"Nhan Gia tỉnh rồi!!!"
Tiếng người ồn ào xung quanh làm Nhan Đình khẽ nhíu mày, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh một lượt.
Trở về rồi sao....
Một thiếu niên sốt sắng chạy lại bên cô, hắn giang tay định ôm lấy cô thì bị một đấm của Nhan Đình chào hỏi trước.
"Rầm" cơ thể hắn đập mạnh vào tường kim loại. Âm thanh lớn đến mức làm những người còn lại trong căn phòng nín thở.
Nhan Đình quét mắt một lượt những người trong phòng, ai nấy đều lặng lẽ chuồn ra ngoài để bảo toàn mạng sống.
Nhan Gia nổi giận rồi a a a
"Phỉ Vũ!!!" Giọng nói của thiếu nữ nhẹ nhàng vang lên nhưng mà đối với thiếu niên mà nói như tiếng của lệ quỷ dưới địa ngục.
Hắn khẽ nuốt nước bọt, dùng tay áo quệt đi máu mũi đang chảy ra của hắn.
"Tớ có thể giải thích!!!!! Nhan Đình đừng đánh vào mặt!!!!!???"
Đáp lại tiếng rống thê lương của hắn là một màn chào hỏi thân thiện của Nhan Đình. Cuối cùng Phỉ Vũ đành ôm gương mặt bầm tím của mình lặng lẽ khóc thầm.
Bảo cô không đánh vào mặt thì cô chỉ toàn nhằm vào mặt mà đánh.......
"Nói đi? Rốt cuộc cậu tính làm cái mẹ gì với tôi???". Nhan Đình chống người ngồi xuống, váy dài màu đen khẽ phất, trên vạt váy thêu một con công tinh xảo.
Thiếu nữ mày mắt như hoạ, một đôi mắt hoa đào ngậm nước. Tóc dài được buộc lên một cách qua loa, có chút tán loạn do cô mới tỉnh dậy. Nhan Đình nhìn hắn híp mắt mỉm cười.
"Nếu cậu giải thích không được thì chuẩn bị tinh thần đi"
Phỉ Vũ khẽ nuốt khan, hắn cmn cũng rất khó xử mà!!!!!
"Lúc cậu đang trong trò chơi của tớ thì có sự cố xảy ra, có một sóng tinh thần lạ tràn vào trò chơi, từ đó về sau tớ không thể điều khiển trò chơi hay đánh thức cậu được"
Phỉ Vũ đang tạo lập một trò chơi thực tế ảo có độ chân thực cao. Vì một vài lí do mà cô đã đồng ý làm người chơi thử đầu tiên. Người chơi sẽ tiến vào các thế giới giả lập rồi làm nhiệm vụ.
" Đã điều tra được sóng đó từ đâu tới chưa? "
Phỉ Vũ khẽ lắc đầu.
"Tớ phải ưu tiên đưa cậu ra ngoài trước. Với lại chúng ta vẫn còn ở ngoài vũ trụ, không thể tìm được nơi bắt đầu của sóng đó phát ra từ đâu được"
Dường như có điều gì đó suy nghĩ, Nhan Đình khẽ xoa xoa cổ tay mình.
"Vậy chẳng phải đầu mối duy nhất là nằm trong trò chơi này hay sao?"
"Có thể nói là như vậy, vì từ đó đến giờ vẫn chưa tra được sóng đó lần nào nữa".
"Vậy sao..." Nhan Đình chống người đứng dậy. Phỉ Vũ thấy vậy cũng đi theo cô.
Bọn họ bây giờ đang ở ngoài vũ trụ, bên trong con tàu chuyên dụng của Nhan gia. Nhan Đình dừng lại ở hành lang, cô xoay người ngắm nhìn vũ trụ bao la huyền bí.
Những ngôi sao phát ra ánh sáng lờ mờ bên ngoài cửa kính, rơi vào trong đôi mắt long lanh của cô chỉ làm nó thêm sâu.
"Phải xem thử rốt cuộc là cái thứ gì.." Nhan Đình lẩm bẩm trong miệng.
"Phỉ Vũ, nếu quay trở lại trò chơi thì đường ra vẫn đảm bảo chứ?"
"Nhan Gia, tôi sẽ không để chủ nhân của mình lâm nguy" Phỉ Vũ quỳ một gối xuống, thật nhẹ mà nói ra câu này. Biểu tình của hắn hoàn toàn không có chút đùa cợt giống ban nãy mà chỉ có duy nhất sự kiên định.
Nhan Đình quay người bước về hướng ngược lại, Phỉ Vũ cũng xoay người đi theo.
"Đã bao nhiêu ngày rồi, Phỉ Vũ?"
"10 ngày"
Quả nhiên thời gian trong trò chơi và bên ngoài không giống nhau, vốn quy luật của trò chơi này là một ngày trong game bằng một giờ bên ngoài. Nhưng sau khi Ảo Ảnh đến, thì thời gian mà mình trải qua ắt hẳn không sử dụng quy luật này.
Nhan Đình chậm rãi nằm vào buồng chơi, cửa kính từ từ đóng lại.
.........