Chương 37: Thượng Thần Uy Vũ
Căn phòng vốn được trang trí theo hướng đơn giản thanh lịch, khung cảnh trên giường bây giờ lại là một mảnh cuồng phong.
Nhan Đình tách hai cánh mông của hắn ra, hậu huyệt đang ngậm lấy dị vật của hắn lộ ra ngoài.
Giang Ninh nén tiếng rên rỉ trong cuống họng, tay hắn đau lên từng hồi. Cằm hắn nhếch lên, trong đôi mắt cương nghị lại có hơi nước.
Hắn không ngờ sự tình sẽ là như thế này, phía sau truyền đến cảm giác nóng rát lại có chút dị dạng, Giang Ninh cật lực phong bế miệng mình lại.
Dị vật bên dưới cứng rắn di chuyển, chạm qua từng thớ thịt bên trong, cánh tay bị thương cũng không ngừng truyền đến đau đớn, Giang Ninh nghĩ có lẽ hôm nay hắn sẽ chết trong nhục nhã.
Bỗng nhiên trói buộc trên tay buông lỏng, cả người hắn nằm rạp xuống chăn nệm mềm như bông, mông hắn đưa lên cao. Hắn muốn chống người ngồi dậy để thoát khỏi móng vuốt của cô.
Nhan Đình cười nhẹ, bên dưới mạnh bạo thúc sâu vào bên trong hắn.
"A...." tiếng rên rỉ bật thốt ra,tiếp theo đó từng tiếng rên rỉ như nước lũ tràn bờ mà vang vọng trong căn phòng.
Giang Ninh đầu óc quay cuồng từng chút từng chút một bị nhấn chìm trong bể tình dục vọng.
Bàn tay cô chầm chậm lướt trên tấm lưng của hắn, xương cánh bướm xinh đẹp như đang tung cánh theo từng chuyển động của cô.
Cô kéo mặt hắn về phía mình, cúi người trao cho hắn một nụ hôn. Tư thế này làm cô tiến vào càng sâu hơn nữa làm hắn không tự chủ được mà mở miệng, Nhan Đình thuận thế chiếm đất xưng vương.
"Giang Ninh, ta sẽ bảo hộ chàng thật tốt"
Trong cơn mê loạn hắn mơ màng nghe được giọng nói êm tai của cô. Tiếp theo đó hắn chỉ có thể nhận mệnh, chịu mưa rền gió dữ. Đến khi bắn ra thì hắn cũng đã mất đi ý thức, nắng nề chìm vào giấc ngủ.
Nhan Đình nhìn người dưới thân mình đã ý loạn tình mê, trong lòng cô ẩn ẩn vui vẻ.
Đây là người của mình.
Cô băng bó lại vết thương trên vai hắn, đợi hắn hồi phục lại cho hắn nếm trải mùi vị.
"Thượng thần, Thượng quân Vũ Nguyệt đang ở ngoài đại sảnh" giọng Bích Loan từ bên ngoài truyền vào.
Cô nhìn người trên giường nhễ nhại mồ hôi, lại nghĩ cho Thượng quân đợi thì hắn có tức giận không?
Cô quyết định để Bích Loan truyền lời cho Vũ Nguyệt còn mình thì ẵm bé nhà mình cẩn thận tắm rửa cho hắn.
Giang Ninh trong giấc mơ ngắn ngủi cảm nhận cơ thể đột nhiên mát mẻ thoái mái hẳn, hắn muốn tỉnh dậy nhưng cơ thể đã đến cực hạn.
Nhan Đình nhìn hắn, tay nhẹ vuốt mi tâm Giang Ninh. Cô cúi đầu hôn hắn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
-----------------------------------
Vũ Nguyệt vẫn đợi cô ở đại sảnh, nhìn thấy cô ra bèn phất tay, một bàn đồ ăn phong phú hiện ra.
Nhan Đình vừa bước đến cũng đã nghe thấy mùi thơm ngon, cô hài lòng khen bản thân mình một trận.
"Ngươi có thể đi được rồi, sau này nguyên liệu mỗi ngày ta sẽ cho người đưa tới, không tiễn" Nhan Đình cười cười nói với Vũ Nguyệt.
Vũ Nguyệt nghiêng người cúi chào rồi lặng lẽ lui ra.
Bích Loan tò mò nhìn chằm chằm đồ ngon trước mắt, theo bản năng nuốt nước miếng.
Nhan Đình nhìn mấy ngón trên bàn, thuận tay gắp một đũa, thịt xào chua chua cay cay nấu vừa lửa, không quá mỡ cũng không quá nạc. Cô hài lòng buông đũa.
Cô liếc mắt về phòng mình, ngón tay điểm điểm trên không khí, rồi lại đi vào phòng. Giang Ninh trên giường cuộn thành một quả bóng, cô hơi nghi hoặc lật chăn lên thì thấy người bên dưới đang run rẩy.
Vết thương trên vai hắn đột nhiên lan tràn ra các câu tự kì quá, đã sắp che phủ cả cánh tay hắn. Cô nhíu mày truyền linh khí của mình vào cơ thể hắn để thăm dò, dường như nhận thấy linh khí, các chú tự lại rút về vết thương của hắn rồi biến mất.
Cái thứ đồ chơi chó má gì thế này?
Nhân lúc hắn còn chưa tỉnh, cô chợt nhớ cha của nguyên chủ có một tàng thư các bèn chạy đến đó xem thử.
Nhan Đình đẩy cánh cửa phủ một lớp bụi mỏng ra, bên trong là một không gian rộng lớn xây theo hình xoắn ốc, cô nhớ cha nguyên chủ nói thứ gì càng bí mật thì sẽ được cất ở nơi càng cao.
Nhìn không gian rộng lớn có chút lóa mắt này, trong lòng cô chửi "mẹ" một tiếng.
.....
Nhan Đình đá đống sách dưới chân, hoàn toàn không tìm ra thứ gì hữu dụng bèn xoay người đi về phòng mình.
Giang Ninh lúc này đã tỉnh, cả người hắn đau nhức hoàn toàn không còn ý định chạy trốn.
Cánh cửa vừa mở ra, hai người chạm mắt nhau một chút, Nhan Đình bèn cười rộ lên.
"Tỉnh rồi, có đi được không?"
Giang Ninh mặt mày tối sầm lại, những ký ức lúc nãy rõ mồn một trong đầu hắn.
"Ôi ôi đừng tức giận, để ta đưa ngươi đi dùng bữa" cô tủm tỉm cười, dường như rất hài lòng với dáng vẻ chật vật này của hắn.
"Ngươi chắc đang rất đắc ý nhỉ, cưỡng ép người khác như vậy, đây là tác phong của thần tiên các người sao.
Nhan Đình đi đến bên giường, vuốt vuốt gò má hắn.
"Đó là ta chứng minh cho ngươi thấy"
"Chứng minh cái gì?"
"Chứng minh rằng ta muốn ngươi, chỉ có thể là ngươi" cô chỉ chỉ lên ngực trái hắn.
Giang Ninh chợt nhớ lại quả thực hắn không tin cô muốn hắn, nhưng đè hắn ra như vậy là cái thể loại gì???
"Vị thần tiên này, chúng ta chỉ mới gặp nhau một lần" hắn cường điệu nói.
"Sao ngươi biết không phải là ta đợi ngươi ở đây?" Nhan Đình nhắm mắt nói mò, mượn dùng vài câu nói chòng ghẹo người khác của Tường Vân mà nói.
Giang Ninh lúc này lại sửng sốt, hắn biết cô nói ra vô cùng vô lý, nhưng nội tâm hắn lại kêu gào rằng phải tin tưởng cô. Hắn chỉ biết im lặng với suy nghĩ kì lạ dâng trào trong đáy lòng.
Nhan Đình nhìn hắn, cánh tay luồn qua người Giang Ninh rồi bế lên. Hắn luống cuống tay chân lại làm động tới vết thương, cô nhíu mày.
"Đừng nhúc nhích, ta bế ngươi".
Giang Ninh cả người cứng nhắc không thể thả lỏng, hắn muốn vùng vẫy nhưng không thể hiểu sao lại nhịn xuống, trừng mắt với cô.
Cô bế hắn ra gian nhà chính, cung hầu đồng thời liếc nhau, cúi thấp đầu.
Bích Loan đứng cạnh bàn, hầu hạ hai người họ ăn cơm. Giang Ninh hơi sửng sốt, thần tiên vốn không cần ăn uống, chỉ hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, cô lấy đâu ra đống đồ ăn này.
Nhan Đình dùng đũa tách xương cá ra
, gắp vào trong chén cho hắn. Giang Ninh đột nhiên có một suy nghĩ táo bạo, dường như trong tiềm thức khung cảnh này đã từng xảy ra.