Chương 43: Hắc Ám Địa Cầu

Quian
Nguồn: truyenfull.vision
Trong căn phòng đầy dây nhợ quen thuộc, Nhan Đình nhăn mày tỉnh dậy. Phỉ Vũ lo lắng đứng bên ngoài, đợi cửa kính được nâng lên hắn liền đưa nước qua cho cô uống một chút. Nhan Đình nhận nước, ngáp một cái "Mấy ngày rồi?" cô ở trong không gian đó khá lâu, dù gì cũng là huyền huyễn, tận mấy trăm năm. "Ba ngày" Phỉ Vũ đáp, lại đưa túi hồ sơ qua. Cô lật xem, bảo hắn khoanh tròn vài điểm không thích hợp lại. "Như vậy là được rồi, bảo Sở Hạ chọn vật liệu tốt nhất, Nhan gia không thiếu nhất chính là tiền". Cô vươn vai một cái. Ảo Ảnh im lặng lắng nghe, trong lòng lại có chút bất an. Không đúng nha, nó  bất an làm gì? Dù gì cô cũng không bắt nó được!!! "Mấy trăm năm trong đó cũng chỉ bằng ba ngày bên ngoài" cô nhẹ cảm thán. Phỉ Vũ bên cạnh thao tác trên máy tính, hắn kiểm tra số liệu máy móc kĩ càng, lại quét thể trạng của cô xem có gì bất thường hay không. Nhìn hắn thận trọng như vậy làm cô nhớ đến khi bọn họ chưa có đủ năng lực, đến cả mấy kẻ tôm tép cũng dám lên mặt, bây giờ thì khác rồi, mấy kẻ đó đến mộ còn không có. "Đúng rồi, cái thứ tớ hỏi cậu thì sao? Không có nó khá là bất tiện, bên đây suy nghĩ chưa đủ nhiều hay sao mà vào trong cái trò chơi này còn phải suy nghĩ nữa chứ!!" cô đứng dậy đi đến bên cạnh Phỉ Vũ, một tay gác lên vai hắn. "Tớ có thể xâm nhập vào, nhưng mà lại phát hiện ra một chuyện khác. Ban đầu cũng đã ngờ ngợ rồi, nhưng giờ có thể chắc chắn là cậu không phải đang làm một nhân vật trong game đâu" hắn đẩy đẩy gọng kính, tay thao tác trên máy tính cực nhanh. "Ừ, con chó điên Ảo Ảnh cũng hay nói vậy. Vậy là gì? Vũ trụ song song khác?" cô hỏi. "Dễ hiểu thì khi cậu đứng trước một vấn đề cần đưa ra lựa chọn thì ngay khi cậu đưa sự lựa chọn, chính lúc ấy vũ trụ lại sinh ra một bản thể khác, nếu cậu có ba sự lựa chọn thì vũ trụ sẽ phân làm ba, chưa kể còn có nhiều sự ảnh hưởng ngoại lai khác, nên có vô số bản thể vũ như vậy." Nhan Đình dường như có điều gì đó suy nghĩ, đôi mắt anh đào sáng tỏ, môi  đỏ cười nhẹ. "Thực muốn xem cái vũ trụ mà ngày đó tớ là kẻ thua cuộc quá" cuối cùng cô lại thốt nên câu này, làm cho Phỉ Vũ suýt chút nữa đã nghĩ cô sẽ nói gì đó quan trọng. "Cậu đó, cậu đó, rốt cuộc tìm thấy tình nhân nào trong đấy nữa rồi à? Đến mạng cũng không cần!!!" Phỉ Vũ trỏ vào trán cô, hét lên. Nhan Đình chỉ cười cười mặc kệ hắn la hét, đợi hắn la xong, cô bình tĩnh nói. "Không phải tình nhân" Phỉ Vũ vừa nghe, dường như tim hụt đi một nhịp, hắn cố giấu đi sự gượng gạo của bản thân. "Hừ! Không biết đâu là thật đâu là giả" hắn xoay người đối mặt màn hình máy tính, trên đó phản chiếu gương mặt thất vọng của hắn. Nhan Đình nhìn bóng lưng của hắn, ánh mắt nhàn nhạt không gợn sóng. "Vậy là không thể tìm cách lấy kịch bản sao?" cô khều nhẹ hắn. "Không thể, dù gì cậu cũng có thể xách 'hàng nóng' đi giải quyết mọi chuyện mà" Phỉ Vũ nhún nhẹ vai. "Ừ nhưng mà mỗi lần đâm mấy kẻ như nam chính nữ chính trong đấy là cả người cũng như bị kim châm vậy. Nhưng mà chút vấn đề đó cũng không sao?" cô suy nghĩ một chút rồi nói. Lúc này Phỉ Vũ mới xoay ghế lại đối mặt với cô "Kim châm?" hắn hỏi. "Ừ, cũng gọi là đau nhưng mà cũng không sao cả." cô với mấy thứ đau đớn này có thể gọi là quen thuộc, cô sẽ không bị chai lì đi cảm giác về đau đớn, nhưng mà đối với những nỗi đau từ trong xương tủy thì mấy thứ đó như là trò trẻ con vậy. "Bọn họ có được đãi ngộ, kiểu như là người được chọn nên tất nhiên sẽ nhận được sự ưu ái hơn cậu. Có lẽ đó là cái giá cậu phải trả cho việc giết người được chọn chăng?" hắn vừa giải thích vừa tự hỏi, nhưng hiện tại chỉ có như vậy mới tạm thời giải thích được. "Uầy, vậy thôi cứ kệ đi. Chơi chán rồi thì giết nốt một lượt xong lại hưởng thụ cuộc sống" cô cười cười nói. "Cậu thật là!!! Nhưng mà có thật là không đau nhiều hay không?" hắn nhẹ hỏi. "Dăm ba cái trò quỷ này. Tớ là ai chứ?" cô nghiêng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt hoa đào như đang tái hiện lại nhiều việc trong quá khứ. Đột nhiên trong sương mù u ám đó, một người bước đến và nói với cô. "Ta cảm thấy đau lòng cho nàng" Khóe miệng cô bất giác câu lên, vinh hoa phú quý cũng không bằng chàng, núi thây biển máu ta thay chàng gánh. "Rồi rồi, tớ nằm lại đây." cô nhảy vào buồng kính, nhắm mắt lại. Phỉ Vũ đợi của kính hạ xuống, sau khi đưa cô trở lại trong trò chơi thì đến bên buồng kính, hắn miết tấm kính, ánh mắt âu sầu ảo não. ------------------------------- Nhan Đình vừa mở mắt đã cảm thấy toàn thân nóng ran, là cái cảm giác như trong người như bị đốt cháy vậy.