Chương 68: Ảnh Hậu Phản Diện
Hoắc Minh Nghiên.
Là con thứ trong Hoắc gia, vốn có một người anh trai ưu tú cũng rất yêu thương hắn nên có một thời tuổi thơ không cần lo nghĩ gì.
Nhưng đến năm hắn mười tuổi, anh trai bị người ta hãm hại mà chết, tuy chứng kiến tất cả nhưng lời của Hoắc Minh Nghiên lúc bấy giờ không hề có sức thuyết phục.
Hoắc gia như một hang cọp, trước đây anh hắn ra sức bảo vệ nên hắn mới sống thoải mái được, sau khi anh trai ưu tú mất những người khác thi nhau đạp lên hắn.
Chỉ khi phô bày thực lực của bản thân thì Hoắc Minh Nghiên mới phần nào sống tốt hơn, trong Hoắc gia vẫn có một người cô yêu thương hắn, nhưng những người còn lại chỉ đang chờ đợi để đạp hắn xuống.
Hoắc Minh Nghiên dùng mọi cách mới có thể nắm được hơn phân nửa Hoắc gia nhưng thù trong như vậy thì giặc ngoài còn hơn như thế.
Hoắc thị có nhiều sản nghiệp ở các ngành nghề khác nhau và đối thủ một mất một còn chính là tập đoàn Heven và cũng là Hạo Vũ Thần đứng phía sau, bọn họ cùng nhau so găng trên thương trường.
Hạo Vũ Thần đối với Phùng Nguyệt Lam rất bao dung nhưng trái ngược lại trên thương trường hắn là một kẻ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.
Hoắc Minh Nghiên vất vả ứng phó những thủ đoạn của Hạo Vũ Thần rồi lại phải trấn áp mấy người thân như hổ đói trong nhà. Tâm trí hắn bị kéo căng đến hết cỡ, lúc này lại xảy ra một chuyện làm hắn bị suy sụp.
Hôm ấy cô của hắn nhờ hắn lái xe đưa ra sân bay, một người say xỉn đã lái xe tông vào họ, vụ tai nạn nghiêm trọng đã làm người cô yêu thương hắn nhất chết, còn Hoắc Minh Nghiên thì trở thành một kẻ tàn phế.
Sau việc này những kẻ kia lợi dụng chuyện này mà cướp lấy quyền lực trong tay hắn, có một lần trong bệnh viện hắn gặp lại Hạo Vũ Thần đang đưa Phùng Nguyệt Lam đi khám bệnh.
Ánh mắt khinh bỉ của hắn ta đã trở thành ngòi nổ cho những việc mà Hoắc Minh Nghiên đã phải chịu. Hắn một lần nữa cướp lại quyền lực, thẳng tay xử lý những người thân trong nhà không ủng hộ hắn. Hắn và Hạo Vũ Thần đấu với nhau một trận ra trò nhưng cuối cùng vẫn thua trước hắn ta, lại còn phải dành hết quãng đời còn lại trong bệnh viện tâm thần.
Nhan Đình tiếp thu xong tài liệu thì vẫn như mọi lần mà thở dài, nguyên chủ cùng Hoắc Minh Nghiên rốt cuộc cũng chỉ là những kẻ qua đường điểm thêm chút thú vị cho câu chuyện của nam, nữ chính.
Nam chính này chắc chắn là bị tâm thần phân liệt, cái tính cách của hắn ta làm cô không thể nào không nhớ đến mấy cái tiểu thuyết của mấy đứa trẻ trâu viết ra cho mấy đứa trẻ trâu đọc.
Bàn tay vàng của hắn ta cmn là muốn lật trời đúng không???
Nhan Đình nằm trên giường suy nghĩ một hồi lâu mới chồm ngồi dậy, chạy đến phòng đọc sách của cha Khúc.
"Cốc cốc".
"Vào đi" giọng của ông ấy vang lên sau cánh cửa.
Cô đẩy cửa đi vào nhìn thấy ông ấy đang đọc tài liệu của công ty, cha Khúc nhìn thấy cô thì nhanh chóng dẹp mấy thứ đó qua một bên, hắng giọng hỏi cô.
"Cũng trễ rồi sao con chưa ngủ? Không sợ mắt có quầng thâm sẽ trở nên xấu xí à?".
Nhan Đình lắc đầu cười, kéo một cái ghế nhỏ lại gần ông rồi ngồi xuống.
"Cha, cha cho con mượn vài người đáng tin cậy được không?" cô bây giờ là một diễn viên bận rộn như vậy nếu như đích thân làm mọi việc hết thì chắc cô sẽ mệt chết mất.
"Con cần người để làm gì?" cha Khúc nhíu mày hỏi.
"Con muốn làm vài việc trong bóng tối ấy, mấy cái việc mà người bình thường không thể nào làm được" cô cười cười nói.
"Được, nhưng mà việc gì khó quá con có thể nói cho cha nghe, không cần phải phiền phức như vậy" ông thở dài, cũng không truy hỏi sâu xa cô muốn làm gì.
Con gái cũng đã lớn, có thế giới riêng của mình. Ông chỉ cần đứng sau lưng bảo vệ tốt nó là được.
Cha Khúc lấy từ trong ngăn bàn ra một xấp danh thiếp, ông cẩn thận lấy ra vài cái đưa cho Nhan Đình rồi đuổi cô trở về phòng.
Nhan Đình nhìn hơn mười tấm danh thiếp trên tay mình bắt đầu tính toán, có lẽ cô cần xử lý mấy người trong Hoắc gia trước.
Còn về nam chính, cô có nên lập một cái công ty để cạnh tranh với hắn không nhỉ?
-------------------------------
Hôm nay có cảnh quay của cô nên sáng sớm Hoàng Anh đã đến đón cô, như mọi lần tiểu Vũ sẽ đưa cho một hộp salad hoặc bánh bao nhưng lần này cô lại đưa ngược cho bọn họ mấy phần đồ ăn sáng.