Chương 74: Ngoại Truyện

Quian
Nguồn: truyenfull.vision
Đêm Paris nồng cháy. Chuyện lễ trao thưởng vẫn còn bị dị nghị vì thực sự nhiều người cảm thấy Khúc Nhan Đình mới là người xứng đáng cho giải thưởng này. Đến mức bọn họ phải đăng hẳn một bài báo để nói về việc đánh giá diễn viên như thế nào, tuy vậy vẫn không thuyết phục được fan nhỏ nhà Nhan Đình. Cho đến khi có người phát hiện ra tên của cô phim mà cô vào vai "Chị Giang" được đề cử trong giải danh giá nhất cho diễn viên toàn cầu thì bọn họ càng bùng nổ hơn. Bảo là nam thần nhà bọn họ không cần giải thưởng đó làm gì, nam thần nhà bọn họ xứng đáng cao cấp hơn nhiều. Lúc Nhan Đình nhận được tin cũng có chút bất ngờ, nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, nền điện ảnh có sức ảnh hưởng với toàn thế giới cần những người diễn được cảnh hành động cao, việc này đối với cô chẳng phải là điều dễ dàng hay sao. Sau này lúc giải thưởng được công bố thì vai của cô không đạt được giải nhưng cũng đã mở đường cho cô ra thế giới. Nhan Đình nhận lời mời vào một bộ phim hành động, kinh dị lấy chủ đề tâm linh, lần này thay vì vai phản diện thì cô lại được chọn làm vai nữ chính. Lúc mới vào đoàn có vài người giở giọng muốn lên mặt đã bị cô thẳng tay đánh. Sau đó tất nhiên là không có ai trêu chọc cô hết. Vì phải quay phim ở nước ngoài nên mấy tháng khi quay cô đã không thể nào gặp được bé nhà mình. "Cắt, tốt lắm" đạo diễn vui vẻ hô cắt. Nhan Đình lau mồ hôi bước ra bên ngoài, hôm nay là ngày quay cuối cùng rồi nên quay xong cô sẽ về nước ngay. Ngay lúc cô đang suy nghĩ mấy chuyện này thì đột nhiên có một cây dù chìa ra che nắng cho cô, vừa xoay người lại đã nhìn thấy Hoắc Minh Nghiên. "Sao em lại đến đây?" cô cười, hỏi hắn. Chân Hoắc Minh Nghiên đã hoàn toàn bình thường trở lại, điều này làm các bác sĩ ngạc nhiên không thôi nhưng Nhan Đình thì tỏ vẻ không ngạc nhiên chút nào. Cha Khúc đã đồng ý cho bọn họ kết hôn, vốn đợi cô quay xong trở về nước sẽ bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ, không ngờ lại hắn lại lặn lội đến đây. "Đến tìm vợ tương lai chứ sao" hắn cười. Nhan Đình cười cười, tuy muốn trò chuyện thêm nhưng cảnh quay vẫn phải tiếp tục, Hoắc Minh Nghiên chỉ có thể ngồi đợi cô. Đến tối muộn thì cảnh quay của cô mới hoàn toàn xong, đạo diễn mời cô tham dự tiệc đóng máy nhưng Nhan Đình đã từ chối. "Chồng sắp cưới của tôi vừa lặn lội từ quê nhà sang, không thể để anh ấy chờ lâu hơn được" cô nhẹ nói. Đạo diễn cười cười vỗ vai cô, nói:"Không sao, không sao. Sau này có có vai thích hợp tôi sẽ mời cô ngay". Nhan Đình chào tạm biệt mọi người xong liền đi ra ngoài, có thể dễ dàng nhìn thấy Hoắc Minh Nghiên đang ngoan ngoãn đợi cô. "Đi, dắt anh đi ăn" cô cười tươi kéo tay hắn. Hai người bọn họ trò chuyện với nhau vui vẻ, cô kể những thứ thú vị gặp khi quay phim, hắn lại kể cho cô nghe dạo này cha Khúc như thế nào, thời tiết trong nước ra sao. Ánh đèn hoa lệ của thủ đô tình yêu lúc này cũng không rực rỡ bằng nụ cười của bọn họ. Nhan Đình dẫn hắn đến một nhà hàng khá sang trọng, cậu bồi bàn trẻ nhìn thấy cô đến thì vui mừng ra mặt, sau khi nhìn thấy Hoắc Minh Nghiên đang nắm lấy tay cô cùng bước vào thì cậu ta có chút gượng gạo. "Chào chị, hôm nay chị đưa bạn theo ạ?" cậu ta cười hỏi. Cô gật nhẹ đầu:" Chồng tương lai của chị", biểu tình của cậu ta giống như bị hóa đá vậy. Hoắc Minh Nghiên nhìn thấy cậu ta như vậy cũng biết được gì đó, bèn ôm lấy vai Nhan Đình, hôn nhẹ lên má cô một cái. "Chị ơi, em đói" hắn nhẹ nói. Nhan Đình cười cười bảo bồi bàn dẫn đường lại chổ mà cô thường hay ngồi để ăn, là một bàn gần đàn dương cầm, vào vài ngày đặc biệt sẽ có nhạc sĩ đánh đàn. Hoắc Minh Nghiên đặt tay bên eo của Nhan Đình nhìn về cậu bồi bàn có chút thách thức, cậu ta mím môi cúi đầu xuống. Đến chổ ngồi hắn liền kéo ghế cho Nhan Đình rồi mới ngồi vào chổ của mình, cậu bồi bàn đưa thực đơn cho hai người. "Ở đây chị thấy món chính thì có bít tết và vài món liên quan đến bò khá ngon, ngoài ra ăn xong nếu em thích có thể ăn thêm vài cái bánh ngọt, ở đây làm rất ngon" cô vui vẻ giới thiệu cho Hoắc Minh Nghiên. Còn hắn lại chỉ chăm chú nhìn cô:"Em ăn giống chị là được" hắn cười đầy yêu chiều. Món ăn lên rất nhanh, có lẽ vì nhà hàng cũng khá vắng. Cô cắt xong đĩa bò bít tết lại nhìn thấy Hoắc Minh Nghiên vẫn chưa cắt thịt mà đang chăm chú nhìn cô. "Nhìn cái gì, mau ăn đi" cô đặt đĩa bò của cô qua bên hắn, lại cầm lấy đĩa chưa cắt của hắn. "Vợ của em tú sắc khả xan" hắn cười, bàn chân bên dưới bàn nghịch ngợm đụng chạm với chân cô phía dưới bàn. Ô hô! Bé nhà mình học được cách dụ dỗ người ta rồi này!!! "Thực ra chị cũng không ngại đặt em lên bệ rửa tay ở nhà vệ sinh của nhà hàng mà làm đâu" cô chồm người sang nói nhỏ với hắn. Hoắc Minh Nghiên chỉ muốn trêu chọc cô một chút không ngờ cô sẽ nói vậy nên nháy mắt tai đỏ cả lên, ho nhẹ. "Khụ....ăn...ăn thôi" hắn lúc này mới lúng túng cầm dao nĩa lên ăn. Có lẽ là nghĩ đến mấy lời cô nói nên Hoắc Minh Nghiên rất nghiêm chỉnh ăn xong bữa cơm, lúc tính tiền rất soái khí mà rút thẻ thanh toán. Bé nhà mình muốn lên mặt với người ngoài một chút thì cô nên chủ động hợp tác!!! Hai người rời khỏi nhà hàng lại chậm rãi đi bộ về khách sạn mà Nhan Đình ở, thực tế cũng khá gần ở đó. Về đến phòng Nhan Đình đã vào nhà tắm trước, Hoắc Minh Nghiên ở bên ngoài nhìn căn phòng khách sạn có tầm nhìn ra bên ngoài thành phố khá hoa lệ này khẽ cảm thán. Ngay khi hắn vừa muốn đi xem thêm một chút thì tiếng phòng tắm mở ra, Nhan Đình khoác hờ chiếc khăn tắm bước ra nhìn hắn. "Em trai nhỏ có muốn tắm cùng chị không?" cô cười. Hoắc Minh Nghiên nuốt ực một cái, ngượng ngùng cùng cô đi vào bên trong phòng tắm. Trong lúc hắn lúng túng cởi đồ thì Nhan Đình đã bước vào bồn tắm bên trong. Bồn tắm khá rộng nên tất nhiên là đủ chổ cho cả hai người bọn họ, cơ thể nõn nà của thiếu nữ đập vào mắt làm Hoắc Minh Nghiên không thể nào rời mắt được. Nhan Đình cười khẽ kéo hắn lại gần mình, nói nhỏ vào tai hắn:" Sao, lúc nãy ở nhà hàng thì ai là người trêu chọc chị vậy?". Hoắc Minh Nghiên đối mặt với cô, giọng có chút run run:" Là em". Cô chụp lấy mặt hắn, hôn qua, da thịt cận kề tiếp xúc làm nụ hôn này cành thêm ướt át, cô kéo tay hắn đặt lên ngực mình làm Hoắc Minh Nghiên cả người cứng đơ. Nụ hôn dần dần trở nên cuồng nhiệt, Nhan Đình tham lam cướp hết không khí trong khoang miệng hắn, bàn tay chụp lấy mông hắn kéo hắn ngồi lên đùi mình. Hoắc Minh Nghiên vốn đã cao, bây giờ ngồi lên đùi cô làm hắn phải khom lưng để có thể hôn được cô, Nhan Đình tách ra khỏi hắn, hôn dọc xuống ngực hắn rồi cắn nhẹ ở đấy. Hoắc Minh Nghiên vốn đã học được cách cảm thấy hưng phấn bằng ngực của mình nên khi cô cắn nhẹ đầu ngực liền làm hắn run lên nhè nhẹ. "Ưm..." hắn nhẹ rên rỉ. Coi vừa gặm cắn ngực hắn, ma trải lại bắt lấy dương vật đã cứng lên của hắn mà xoa. Hoắc Minh Nghiên thở dốc theo từng nhịp điệu của cô, đến khi hắn bắn ra lần đầu hắn liền giương đôi mắt ẩm ướt dụi đầu vào vai cô. "Chị phải nhẹ nhàng với em đấy" hắn nói, lại cắn nhẹ vào tai cô như một con mèo đang nũng nịu. Nhan Đình cười xùy, bắt đầu cho tay xuống nhục huyệt của hắn để khuếch trương. Người hắn run lên, tiếng thở dốc vang lên sát ngay bên tai cô làm đáy lòng cô vui vẻ một trận. "Ưm...a..." hắn cắn lấy tai cô mà rên rỉ. Nhan Đình đeo lên dương cụ, nâng người của Hoắc Minh Nghiên lên một chút, để dương cụ ngay miệng huyệt khẩu chậm rãi theo trọng lực mà đâm vào bên trong. Cô kéo mặt hắn về phía mình rồi hôn, bên dưới chậm rãi thúc vào trong, cô chụp lấy eo hắn mà dùng sức ấn xuống thành công làm cho Hoắc Minh Nghiên ngẩng cổ mà thở dốc không ngừng. Cô cười nhẹ, bắt đầu va chạm một cách đầy mạnh mẽ, Hoắc Minh Nghiên chỉ có thể ôm lấy cổ cô mà thở dốc. "A...a....chậm..chậm thôi..." hắn nỉ non nói. Nhan Đình đột ngột bế bổng hắn lên, Hoắc Minh Nghiên hốt hoảng chỉ có thể ôm lấy cô, dương cụ bên trong vì vậy mà càng tiến sâu vào bên trong hơn làm hắn căng cứng người mà bắn ra. "Đừng nhanh như vậy đêm vẫn còn dài đấy" cô cười, hôn lên trán hắn. Cô đặt hắn tựa trên bồn rửa tay rồi tiếp tục dùng dương cụ làm hắn, Hoắc Minh Nghiên chỉ có thể nức nở mà chụp lấy bồn rửa bên dưới để giữ thăng bằng. Nhan Đình cầm lấy dương vật của hắn  xoa ở đỉnh đầu làm người vừa bắn ra là hắn cả người càng thêm run rẩy. "Hôn....hôn em" hắn nức nở nói. Cô cười nhẹ, hôn hắn thật cẩn thận, đem người dưới thân mình nhấn chìm vào sự dịu dàng vô hạn. ------------------------------------------------ Hôn lễ.