Chương 49
Editor: Chương mới edit xong đăng ngay cho mọi người luôn hihi (*'꒳'*).
Khoé môi của Lục Lệ Hành treo một nụ cười lạnh, cũng như khoé môi tay chân anh cũng lạnh lẽo cứng ngắt.
Kỷ Khanh Khanh bước ra khỏi phòng để quần áo, cô nhìn thấy tư thế Lục Lệ Hành vẫn không thay đổi, sau đó cầm đồ ngủ bình thản bước vào phòng tắm.
Không phải do cô tự mình đa tình, như cô đã từng nói, hành động của Lục Lệ Hành một tháng nay có chăng có triển vọng chút nào không? Bình thường thì anh hay nói cô không biết xấu hổ, mỗi ngày đều phải làm dáng vẻ đứng đắn nghiêm trang anh có cảm thấy mệt mỏi không?
Kỷ Khanh Khanh nhìn vào gương trong phòng tắm, cô vén tóc lên nhận ra gương mặt mình tiều tuỵ và cả quầng thâm nơi đáy mắt.
Quay phim hơn một tháng, mỗi ngày đều phải diễn đến tối muộn, thậm chí còn phải thức thâu đêm, làm cho làn da trở nên tệ đi rất nhiều.
Cô đóng cửa lại, chuẩn bị đi tắm thì nghe tiếng đập cửa truyền đến.
Kỷ Khanh Khanh mở cửa, nhìn thấy Lục Lệ Hành mặt cứng đơ đứng bên ngoài.
"Sao vậy?"
Dưới ánh mắt của Kỷ Khanh Khanh, Lục Lệ Hành đang cắn chặt răng, dưới cằm lộ ra độ cong dường như anh đang căng thẳng, dưới ánh sáng trong phòng tắm chiếu lên mặt Lục Lệ Hành, lại không nhìn ra sắc mặt của anh, chỉ thấy môi anh mím lại thành một đường thẳng tắp, ánh mắt sáng rực nhìn cô chằm chằm, tựa như một con sói.
Hôn môi à? Ngoài hôn môi còn phải hôn ở ba nơi khác nhau?
Lục Lệ Hành từ trên nhìn xuống chỉ thấy Kỷ Khanh Khanh quấn khăn tắm, lọn tóc dài khẽ rũ xuống bên bả vai, lộ ra cần cổ trắng nõn, xương quai xanh lỗi lõm, phong cảnh trước ngực như ảnh như hiện, càng che lấp càng thấy quyến rũ, dưới ánh đèn vàng nhạt, thoạt nhìn cô như vừa ngọt vừa mềm mại.
Lục Lệ Hành vốn đang căng thẳng, sau khi nhìn cũng dần dần thả lỏng.
Lục Lệ Hành im lặng càng làm cho Kỷ Khanh Khanh bất an, cô có cảm giác Lục Lệ Hành không nói một lời nhìn chằm chằm mình tựa như trong lòng đang có suy nghĩ xấu.
Đồ buộc tóc phía sau của cô hơi lỏng, cô định vươn tay buộc chặt Lục Lệ Hành lại thừa cơ tiến lên một bước, khom người chạm lên má của cô.
Tay buộc tóc khựng lại, trên gương mặt trắng nõn của Kỷ Khanh Khanh dưới mắt thường cũng nhận ra nó đang đỏ ửng lên, cô chợt bước lùi về sau, không thể tin nổi nhìn Lục Lệ Hành.
"Anh... Anh làm gì thế?"
Lục Lệ Hành tiến một bước đến gần cô, hai mắt vẫn đặt trên người cô, từ trên mặt chạy đến cổ rồi đến bả vai, dọc xuống cánh tay, sau đó rơi đến cánh tay đang ở sau lưng của cô.
"Không làm gì cả."
Anh nói xong, vươn tay cầm lấy tay Kỷ Khanh Khanh để trước mặt, sau đó anh lại khom người hôn lên mu bàn tay của cô.
Làn tóc phía sau rơi như thác nước, rũ xuống bên vai.
Cái hôn tựa như chuồn chuồn lướt qua trên mu bàn tay, Kỷ Khanh Khanh phảng phất như cảm thấy đau chợt rút tay về, cô dùng ánh mắt khiếp sợ không thể tin được nhìn Lục Lệ Hành, tim đập rộn ràng, vệt đỏ trên má đã lan rộng đến tận thính tai.
"Anh... Anh biết mình đã làm gì không?"
"Biết."
Dáng vẻ của Lục Lệ Hành khá thản nhiên, Kỷ Khanh Khanh gần như cảm thấy anh đang trả thù cô!
"Nhưng mà anh đã nói rằng anh không có hứng thú với tôi, giữa chúng ta càng không thể tiến thêm một bước nữa mà!" Hai tay cô che ngực, lui bước đến không còn đường lui, cảnh giác nhìn người đàn ông thân thể khoẻ mạnh trước mặt.
Gian phòng này cách âm rất tốt, lỡ như Lục Lệ Hành làm ra loại chuyện gì đó, cô tay không tấc sắt nào có khả năng phản kháng chứ?
Lục Lệ Hành không lên tiếng, ánh mắt lại rơi trên cổ của cô, Kỷ Khanh Khanh vươn tay che lấy cổ, anh nhìn lên thính tai của cô, cô lại che lấy tai của mình, ánh mắt lại nhìn đến trán, cô lại che chắn trán của mình không còn khe hở, nhìn ánh mắt của cô tựa như trước mặt cô là một con sói đói hung ác.
Lục Lệ Hành: ....
"Anh... Chuyện vừa rồi tôi không muốn tính toán với anh nữa, nếu anh không có việc gì thì anh mau ra ngoài đi, tôi muốn đi tắm." Kỷ Khanh Khanh đuổi anh.
Lục Lệ Hành ngược lại không lùi mà còn tiến tới, anh bước một bước, chỉ còn cách Kỷ Khanh Khanh một thước, anh cúi đầu xem xét, cuối cùng ánh mắt tập trung tại cằm, anh nhướn mày, cúi người định hôn lên cằm của cô.
Kỷ Khanh Khanh nhanh tay lẹ mắt, một tay che lấy miệng, Lục Lệ Hành trực tiếp hôn lên mu bàn tay của cô.
1
2 »