f0f518fbbfdc82e1f7e7ffc7c9c134a2
Ngoài trước cửa phòng Nhược Duẫn, một bác gái thoạt nhìn có nét quen mắt đang mỉm cười với Ấn Hàn. "Người là..." Ấn Hàn nhíu nhíu mày, đột nhiên ở chỗ sâu nhất trong trí nhớ hiện ra một bóng người, vội vã đáp lời, "Chào bác gái, bác đến tìm Nhược Duẫn tỷ sao?" Ấn Hàn tuy đã cố gắng làm ra vẻ mặt bình tĩnh, thế nhưng đột nhiên nhịp tim tăng nhanh vì trước giờ cô cũng không quen nói dối bao giờ, bàn tay cất trong túi áo nháy mắt đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.