Chương 5: Joel

Hồng Trà - Try Họa
Nguồn: truyenfull.vision
Trên chiếc xe cảnh sát: -Bát béo, anh tập trung một chút đi! -Đừng hối! Tối qua đến giờ tôi đã ăn gì đâu! _ Người đàn ông ngoài ba mươi dáng vẻ khổ sở cố gắng nhét nốt cái bánh vào miệng, nước sốt trào ra qua kẽ tay. -Chúng ta còn phải theo dõi đối tượng đó. -Biết rồi! -Vụ án lần này thật đau đầu. Tôi nghe đàn anh tổ trên nói bọn chúng đề phòng kĩ lắm, ngay cả thằng cha giao hàng chúng ta phụ trách cũng phải mất cả tháng đội trọng án mới dò ra được địa điểm giao dịch, anh mà để lọt hắn thì hai chúng ta không gánh nổi trách nhiệm đâu! _ Người ngồi sau bánh lái đổi tư thế cho thoải mái, giọng dè chừng. -Mà Văn Nhất này, tôi cứ thắc mắc mãi… Cái chỗ quỷ quái này nhìn quen quen thế nào ấy? Chiếc xe của họ lúc này đang đậu bên mép một con đường hẹp hai bên um tùm cỏ, lối ra trổ thẳng vào một khoảng đất to chất đầy khoang hàng rỉ sét. Không gian bên trong khá nhiều xe đẩy và kéo cùng nhiều cần cẩu lớn, lúc này đang bỏ không nằm rải rác xung quanh. Cảnh sát tên Văn Nhất thẳng ngưởi, anh kéo cái cửa kính ô tô xuống, nhoài người ra. -Anh nhắc tôi mới để ý. Đây chẳng phải là cái công trường lúc đội trưởng Vương phụ trách thu dọn sao? -Cậu cũng nhớ vụ đó đúng không? _ Bát béo móc từ cái túi giấy trên ghế sau một nhúm khăn giấy chùi miệng _ Mấy tay pháp y hôm đó vất vả lắm! - Ừ, cũng mấy năm rồi nhỉ? Cỏ mọc cao quá làm tôi không nhận ra. -Không biết “anh ta” giờ thế nào? Hôm đó tôi hoảng quá, cứ tưởng về đội lo giấy tờ. Ai biết đâu được vài bữa ngồi chưa ấm mông đã phải đến hiện trường chứ… Văn Nhất ngồi trên xe, đôi mày anh nhíu lại nhìn xa hơn vào khoảng không phía trước. Gió thổi nhẹ, cuốn theo rác từ khu đô thị gần đó, ni lông, giấy gói, chai nhựa đủ cả… Mùi nước tiểu, mùi cỏ héo, mùi rỉ sét theo cánh cửa mở hun đốt sống mũi… Văn Nhất bất giác thở dài, dường như trong không khí vẫn còn lưu lại thứ mùi tanh tưởi nhiều năm trước. -------------------------------------------------------------------- Hà Thanh đứng phắt dậy, cổ họng khô khốc. Anh mang thùng lại cái bàn ở phòng khách rồi đổ hết mọi thứ ra. Bên trong khá ít chỉ có một cái ví, mấy quyển sách, vài xấp giấy đóng bìa vội vàng, ít vật dụng cá nhân, một khung ảnh và cuốn sổ bọc da màu nâu, tất cả chúng đều có vẻ khá cũ giống như đã qua tay khá nhiều người, chất giấy giòn ngả màu chỉ chực mủn ra. Hà Thanh nhấc khung ảnh lên, so với tấm hình đầu tiên anh tìm được thì thứ này rõ ràng hơn rất nhiều. Lấy tay miết nhẹ mặt kính, ngay lập tức đập vào mắt Hà Thanh là ba bóng người. Anh có thể nhận ra Vân Nha, lúc này còn khá trẻ đang cười toe toét, hai tay cô vòng qua cổ anh, ba lô màu mận khoác hờ bên vai. Khung cảnh sau lưng họ thoáng đãng phủ đầy cây xanh, lộ ra bóng một tòa nhà lớn cùng nhiều dãy phòng trông giống như trường đại học cũ của một trong hai người. Người còn lại là một thanh niên có vài nét tương đồng với vợ anh. Chàng trai đó sở hữu sống mũi cao hơi gãy, môi mỏng nhợt nhạt và mái tóc màu đen gọn gàng ôm trọn cái trán bướng bỉnh. Cả ba người đứng thành một hàng, chiếc áo sơ mi tối màu của người thanh niên làm anh ta trông trắng hơn so với Hà Thanh và Vân Nha, chỗ tay áo xắn lên để lộ phần bắp săn chắc. “Đây là ai?”. Hà Thanh thắc mắc. Anh bất giác nghĩ đến người anh trai ở nước ngoài đã lâu không về của Vân Nha, chẳng hiểu sao kể từ sau tai nạn anh không còn nghe thấy vợ mình nói gì về anh ta nữa.