Chương 28: Tranh diễm

Nguyệt Lãm Hương
Nguồn: truyenfull.vision
Sau khi xảy ra chuyện phải hứng chịu đòn hiểm của hoàng tử, Mẫn Hoa lấy cớ dưỡng thương ở lại trong phủ không chịu đi Không Nhiên Viện, cha già râu dê cũng mặc kệ nàng, Mẫn Hoa chưa kịp tự chúc mừng mình đã trốn học thành công thì một đoàn người nối đuôi nhau đi vào tiểu viện đã khiến nàng kinh ngạc rung động. Tú nương của Kim Lũ Phường, thợ may của Ngọc Y Phường, thợ giày của Vân Ý Cư, chưởng quầy của Bảo Thúy Hiên... Mẫn Hoa cứng ngắc cười cười hỏi mỹ nhân mẫu thân: “Mẹ, tháng trước đã may đồ Tết mừng năm mới rồi.” Mỹ nhân mẫu thân cầm lụa là gấm vóc lên so trên người Mẫn Hoa, cười tươi, nói: “Con gái ngoan, lần này là may cho con mặc tiến cung yết kiến Thánh nhan.”, nói xong nàng liền xoay người quay đầu dặn dò đoàn người kia: “Các ngươi chú ý cẩn thận, không được làm mất khí phái đích nữ Thượng Quan gia.” Một loạt người nhao nhao vâng dạ, Mẫn Hoa lạnh mặt không nói, tùy theo ý thợ may mà giơ tay, xoay người, vẫn nghĩ làm thế nào để tránh đừng quá nổi bật, nàng chẳng có tí hứng thú nào với hậu cung của lão hoàng đế kia đâu, lão hồ ly thật đáng giận! Đến tận một ngày trước giao thừa, Mẫn Hoa vẫn chưa nghĩ ra biện pháp, nàng rầu đến cơm không ngon, ngủ không yên. Giờ Mùi, Linh Lung tự tay dâng bát bánh trôi ướp hoa quế ngó sen vào, khuyên nhủ: “Tiểu thư tốt, trong đầu có chuyện nghĩ ngợi cũng không thể ngược đãi bản thân, ăn chút bánh trôi nóng hổi này khai vị đi nào, buổi tối còn có khẩu vị ăn uống.” Mẫn Hoa nhận lấy cái thìa uống mấy ngụm, lại cắn nửa cái bánh trôi xong liền bảo Linh Lung bưng xuống. Bữa tối nàng cũng chối bảo không muốn ăn, không muốn đến phòng khách dùng bữa. Cùng không biết tại sao, đến nửa đêm, Mẫn Hoa đang ngủ chập chờn thì đột nhiên tỉnh lại, cảm thấy bụng đau như ai vò xé, đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, toàn thân cuộn lại cũng không ngăn được ruột gan co rút đau đớn. Như Ý, Bát Bảo trực đêm ở bên ngoài vội thắp đèn lên, nhanh chóng đi mời đại phu, mỹ nhân mẫu thân cũng vội vàng chạy tới, ôm nàng lấy khăn lụa lau mồ hồ lạnh trên trán cho nàng, vừa nói vừa nghẹn ngào, nói: “Tiểu thư mà có chuyện gì, tất cả các ngươi đừng có nghĩ yên ổn! Mẫn Nhi, không đau không đau, uống thuốc sẽ không đau.”