Chương 109 - Luân Hồi Phong

Bông Lan
Nguồn: tamlinh247.biz
“Phương sư huynh.”…… Ngoại môn đệ tử, thậm chí là nội môn đệ tử ở Vũ Hóa Môn thì đại đa số đều tìm cách bợ đỡ các chân truyền đệ tử để được chút chỗ tốt nào đó, hoặc được chỉ điểm một hai câu, đôi khi còn được nhiều chỗ tốt bất ngờ. Long Huyên hô một tiếng, cần một vài ngoại môn đệ tử đến núi của Phương Hàn làm tạp vụ, những đệ tử này cũng đều là cầu còn không được. Thấy có rất nhiều ngoại môn đệ tử hành lễ với mình, Phương Hàn đang muốn lấy ra một vài cái lễ vật để tặng cho mọi người, nhưng nghĩ lại thì bản thân cũng không còn đan dược để mà ăn, cũng không có dư thừa phi kiếm, trên người một kiện pháp bảo cũng không có, chỉ có mấy khối pháp tinh, còn có mấy thứ khác, nhưng đều không thể tặng người được. Bởi vì những thứ này đều có vài chuyện đen tối, không thể để lộ ra. Cũng may Long Huyên tựa hồ nhìn ra sự xấu hổ của Phương Hàn, tay run lên, tặng cho mỗi người một viên Tinh Nguyên Đan, giảm bớt sự xấu hổ cho Phương Hàn. Phương Hàn đặt tên cho ngọn núi của mình.