Chương 18: {Bữa tối}

Mặc Uyển nhìn mấy chồng giấy tờ chất cao như núi trước mắt, đầu không khỏi ong ong lên vài tiếng, mắt cũng hoa lên như đom đóm. Thở dài một tiếng thật rõ, cô đưa ánh mắt cầu cứu sang 4 con người đang đứng bên cạnh. - Cũng không nhiều lắm , với năng lực của Uyển tổng chắc chỉ nhoáng là xong - Lưu Phất Nhiên kéo một nụ cười tới tận mang tai, lớn giọng nói. Khác với bộ dạng xơ xác mấy ngày trước, dưới sự chăm sóc của Thiên Tuế và đối đãi của Tam Giao hội, y đã trở nên có da có thịt, hơn nữa còn tăng thêm mấy phần bất cần đời vốn có. Tất nhiên, không phải chỉ có mình gã ma mới kia ăn gan hùm. - Phu nhân đừng lo , vì sợ ngài không có gì để làm sinh ra nhàm chán, thuộc hạ đã cho người dồn hết công việc của Lý Quảng cho phu nhân rồi - Túy Kiêu vô cùng bình thản nói, cũng chẳng để ý khuôn mặt đang tối sầm đi của ai kia. Cô hận! Hận chết mà! Lại nhìn về phía con người đang thản nhiên ngồi đối diện, âu phục chỉnh tề, nhàn nhạt nhấm từng ngụm cà phê nóng, ý cười mang đầy theo vẻ như đang xem kịch. Cô lạnh lùng liếc bóng lưng lười nhác khuất sau chồng giấy, tức tối gạt đôi giầy da đắt tiền đang vô cùng tự nhiên mà gác trên bàn mình. - Anh đã nói gì với họ ? - Lý Hạo dù bị gạt mất thăng bằng nhưng ý cười vẫn giữ nguyên trong mắt, chậm rãi nhún vai, vô tội trả lời. - Thuộc hạ chăm sóc cho phu nhân , có gì là sai ? Sợ em không có gì làm nên mới kiếm thêm việc cho em đó thôi ! - Dáng vẻ vô số tội đó khiến Mặc Uyển tức tới ứa máu, nhưng vẫn không phản kháng gì được. Thật quá đáng, rõ ràng là cô vừa mới bệnh tới sụt cả mấy kí, vừa khỏi đã bị bắt làm việc tới quên trời quên đất. Cô đành đưa đôi mắt cầu cứu sang nữ nhân còn lại trong phòng, bĩu môi. - Thiên Tuế , em cũng không nỡ chứ .... - Nhưng quật lại sự mong mỏi của Mặc Uyển, Lý Thiên Tuế chỉ có thể cười khổ mà lùi về phía sau Túy Kiêu, hi hi ha ha vài tiếng. - Chị dâu , chị bệnh lâu như vậy , nhất định đang rất nóng lòng được quay lại công việc , cho nên tối nay cũng không cần về nhà đâu :))) - Cô trợn tròn mắt lên nhìn bốn con người trước mặt, rõ ràng là tức tới cành hông nhưng lại không cãi được câu nào. Rõ ràng là xúm nhau ăn hiếp cô mà! Sợ rằng cô mèo đang xù lông kia sẽ tới ói máu, 4 con người nhẫn tâm đành thôi trêu đùa, nghiêm túc đợi Lý Hạo đứng dậy. - Được rồi , đã biết sai , mau hạ hỏa - Ba kẻ kia cũng biết thức thời mà lui xuống, trước khi đi còn không quên để lại một câu. - Chúc Phu nhân / Chị dâu làm việc vui vẻ - Chỉ được cái chọc giận người khác là hay. Phải đợi tới khi ánh mắt sắc bén của cô muốn chọc thủng người khác, căn phòng mới thật sự yên ắng. Mặc Uyển không nhịn được liếc con người đối diện một cái mà hừ lạnh. Hắn không có phản ứng, chỉ im lặng mà nhìn cô thản nhiên ngồi xuống, bắt đầu làm việc. Căn phòng trở nên tĩnh mịch như một bức tĩnh họa ảm đạm. Nữ nhân xinh đẹp vùi đầu trong chồng giấy trắng, nổi bật lên thân hình mảnh mai nhưng đầy kiên cường của cô. Nam nhân ngồi đối diện, chăm chú nhìn nữ nhân đến không chớp mắt, như một đánh giá viên đang tỉ mỉ quan sát viên kim cương đắt giá. Cả hai đều toát lên sự trầm lắng nhẹ nhàng, chỉ khác, từng hơi thở của hắn như nhuộm một màu sắc lạnh lẽo và u ám. Còn cô lại ôn nhu điềm tĩnh như nước, huệ chất lan tâm vô cùng thanh nhã. Hai con người, hai tính cách, nhưng lại mang cùng một suy nghĩ về người kia. Liệu bây giờ có quá sớm để động tâm? Liệu đến lúc đấy rồi, mối quan hệ có còn vẹn nguyên? Dẹp bỏ những ngổn ngang trong lòng, Lý Hạo đặt ly cà phê hẵng còn đầy nhưng đã lạnh ngắt xuống bàn, mở lời phá tan không khí nặng nề trong phòng. - Mặc Uyển ... - Thiếu nữ nhỏ nhắn ngồi phía sau bàn giấy vẫn không chú tâm mấy, nhàn nhạt trả lời một câu cho có lệ. Cô không ngẩng lên, càng không nhìn thấy sắc mặt phức tạp Lý Hạo. - Tối nay tôi rất rảnh , tôi sẽ không ngại nếu...em mời tôi đi ăn tối đâu - Hắn cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng vẫn để lộ sự ngập ngừng hiếm có. Khẽ giật mình, Mặc Uyển gần như ngẩn ra, chậm rãi đưa mắt nhìn lên, mới phát hiện nam nhân kia đã chồm hẳn người về phía cô, ánh mắt cương trực và sắt bén buộc cô phải nhìn thẳng vào trong. Có phải....hắn vừa mời cô ăn tối không??? Không phải Mặc Uyển và Lý Hạo chưa từng ăn tối cùng nhau, nhưng đó đều là những bữa ăn vội trong giờ giải lao mỗi buổi họp, hay là những tô mỳ lúc nửa đêm khi công việc còn nhiều. Hầu như tất cả đều liên quan tới công việc. Nên đối với một lời ngỏ thẳng thừng mang đầy tính riêng tư như vậy, Mặc Uyển cô không khỏi có vài phần khó tả. Nếu một người đàn ông mời một người phụ nữ đi "ăn tối", thì điều đó nghĩa là gì? Nó hoàn toàn khác với lời mời ăn trưa giữa hai đồng nghiệp với nhau! Thấy cô hơi ngẩn người, Lý Hạo bắt đầu tự hối hận về hành động của bản thân, đành tự ho khan một tiếng chữa ngượng. - Nếu em không muốn đi thì thôi ... - Hắn xoay người định rời đi, hai tay không khỏi nắm chặt thành nắm đấm, tự kiểm điểm bản thân về hành động lỗ mãng ban nãy. Không ngờ một Lý Hạo trước nay làm việc theo lý trí hôm nay lại thốt nên một câu cảm tính như vậy. Ngay khi hắn định trút giận lên cánh cửa phòng tội nghiệp, bên tai Lý Hạo lại vang lên thanh âm trong trẻo gọi với theo. - Này , về nhà đi ! Em nấu !- Kèm theo đó là cái khoát tay thân mật đầy bất ngờ ấp đến từ phía sau.