Chương 20: {Tiệc đêm}
Đúng như một cỗ máy được lập trình, Mặc Uyển theo thói quen tỉnh dậy lúc 6h sáng. Trời vẫn còn tối đến âm u, nhưng cô nhận ra bên cạnh đã trống đến lạnh lẽo. Lý Hạo nhất định đã rời giường từ sớm. Hắn luôn bận rộn vậy mà!
Cô ngồi dậy, thả chân xuống đất. Nền gỗ được lát hoàn hảo hẵng còn vương lại hơi lạnh từ máy điều hòa, như hàng vạn cây kim xuyên qua lòng bàn chân trần của Mặc Uyển. Hướng về phía phòng nhà vệ sinh, cô chợt muốn ngâm mình một chút trước khi đi làm.
Xả nước vào cái bồn tắm bằng sứ trắng, Mặc Uyển bước tới trước tấm gương lớn, lặng lẽ nhìn chằm chằm cô gái trong gương. Đã gần 1 năm rưỡi kể từ ngày nữ doanh nhân Mặc Uyên chính thức trở thành đệ nhất danh viện tiểu thư Mặc Uyển. Và cho tới tận bây giờ, cô vẫn chưa thể tiếp thu nổi cái ngoại hình vốn chẳng phải của mình.
Nữ nhân trong gương, sở dĩ chẳng cần son phấn, cũng đã rực rỡ tựa một nhành hoa hồng. Mái tóc rối làm nổi bật lên làn da trắng nõn. Mắt phượng ngấn nước chiếm phần lớn trên khuôn mặt trái xoan chỉ bằng một lòng bàn tay. Vẻ mơ màng vẫn còn đọng lại trên hàng lông mi cong vút. Mọi thứ đều thật hoàn hảo, ngoại trừ việc nó chưa bao giờ thuộc về cô.
Mặc Uyển thở dài, rời mắt khỏi gương, búi vội mái tóc dài rồi nhanh chóng bước vào bồn. Làn nước ấm bao phủ lấy cơ thể ngọt ngào, thả vào không khí một màn sương mỏng. Sự thoải mái khiến thần kinh luôn căng như dây đàn của cô được thả lỏng. Đã lâu lắm rồi Mặc Uyển mới được thư giãn như vầy, cuộc sống chưa bao giờ cho phép cô buông bỏ cảnh giác.
Lý Hạo bê khay đồ ăn lớn, cẩn thận đẩy cửa vào phòng, liếc mắt cũng nhận ra ai kia đang tắm. Hắn vừa vặn mang theo một chiếc hộp lớn màu đỏ rượu, thứ mà hắn đã nhờ Thuê Tuế lựa giúp cách đây không lâu.
-
Ai
đó
? -
Mặc Uyển nghe thấy tiếng bước chân, nhanh như chớp đề cao cảnh giác, lớn giọng hỏi. Cô vươn tay với lấy cái khăn bông to sụ, bước ra khỏi bồn tắm. Không có ai đáp lại. Choàng vội chiếc áo choàng tắm bằng lụa, Mặc Uyển chộp lấy cây súng lục trong ngăn kéo, bước nhanh ra ngoài.
Hắn ngồi ngoài ban công với ly cà phê còn ngút khói, bên cạnh là một khay đồ ăn đặt trên cái bàn nhỏ. Mặc Uyển thở hắt, đặt khẩu súng qua một bên, trực tiếp đi ra ban công.
-
Em
tưởng
anh
đã
đi
làm
rồi
? -
Lý Hạo luôn ra khỏi nhà lúc 6h sáng, mà bây giờ đã hơn 6h30, văn đương nhiên theo lẽ thường phải đến công ty rồi chứ?
- Ừm,
nhưng
tôi
vừa
nhận
được
vài
thứ
! -
Hắn hất nhẹ đầu về phía cái hộp đỏ bên cạnh, ý bảo cô mở ra. Mặc Uyển dĩ nhiên không biết ý của hắn là gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh hắn mà mở chiếc hộp.
Bên trong là một tấm thiệp mời màu đen, bên dưới lót một chiếc váy màu đỏ đô bằng nhung. Đỏ và đen? Trong đầu Mặc Uyển bỗng nhiên bật ra hai chữ " Hắc Nguyệt ", nhưng để kiểm chứng thì chỉ còn cách mở tấm thiệp ra thôi. Cô đưa mắt về phía Lý Hạo, nhận sự đồng ý của hắn rồi mới chậm rãi xé tấm thiệp
Một loại giấy nhìn sơ qua cũng biết là đắt tiền, tấm thiệp được viết bởi một loại mực đỏ thẫm như máu, nổi lên trên nền đen như mực. Nội dung rất đơn giản, nhưng khi nhìn đúng trọng tâm, sẽ dễ dàng nhận ra ẩn ý đằng sau.
-
Tề
Môn
gia
?
Là
gia
tộc
nào
vậy
? -
Những phán đoán của Mặc Uyển về Hắc Nguyệt như hoàn toàn vỡ vụn. Nhưng quan trọng hơn, cô chưa từng nghe tới gia tộc nào tại Thành phố Y tên là Tề Môn cả? Thật sự nghe rất lạ tai.
Lý Hạo điềm nhiên gật đầu, nhấp một ngụm cà phê, từ tốn trả lời.
-
Đó
là
một
trong
những
gia
tộc
lớn
nhất
Đại
Lục.
Nếu
như Vũ gia và Lưu gia
chọn
Y
Châu* làm
trụ
sở
thì
Tề
Môn
gia
lại
lui
về
vùng
biển
Sa
Châu* để
phát
triển
.
Gia
tộc
này
ở
Sa
Châu
đã
hơn
18
đời
,
gần
đây
mới
du
nhập
vào
Y
Châu
! -
(
*
Y
Châu
:
là
tên
đầy
đủ
của
Thành
phố
Y
*
Sa
Châu
:
tức
tên
đầy
đủ
của
Thành
phố
S
)