Chương 46: {Phantom}

Thở dài một tiếng buồn bã, Mặc Uyển khẽ chuyển người, tựa đầu vào thành kính cửa sổ xe, nhắm mắt trầm tư. Không khí rơi vào cảnh im ắng một hồi lâu, cho tới khi Minh Thần đột ngột lên tiếng. - Nhưng lỡ hai người đó không phải là cùng một dòng máu thì sao??? - - Linh tinh gì vậy? Hai người họ không phải là anh em thì là cái gì chứ?- Mơ màng đáp lại, Mặc Uyển chỉ lười nhác bĩu môi, mắt vẫn nhắm chặt. Nhưng khác với bộ dạng nửa đùa nửa thật này của cô, Hoắc Minh Thần từ trên xuống dưới đều là một vẻ nghiêm túc lạ thường. - Nếu tôi nói, Tề Môn Thiên Sách đó không phải là người của Tề Môn thì cô có tin không? - Mặc Uyển chậm rãi mở mắt, mày liễu cũng nhanh chóng chau lại nơi mi tâm. Cô ngồi thẳng dậy, cơn buồn ngủ ngay lập tức biến mất. - Cậu có biết bản thân đang nói gì không? - Trong giới hắc đạo kiêng kị nhất là bàn luận sau lưng về người khác khác, đặc biệt đó còn là một đại tộc trong thành phố. Nếu như có ai nghe lén, Mặc Uyển không chắc mình có thể cứu nổi cái miệng này của y không. Nhưng Hoắc Minh Thần lại cực kì đường hoàng, giọng nói không nhanh không chậm, không lớn không nhỏ, trầm đục như thanh thoát dễ nghe. Y thời điểm bình thường thích cợt nhả như Phất Nhiên, nhưng khi nghiêm túc đường đường chính chính thì lại cực kì giống Túy Kiêu. - Tôi biết rõ mình đang nói gì! Cô thử nghĩ lại xem, Tề Môn Sanh đứng đầu Nhất Môn, em trai của ông ta, Tề Văn lại là chủ nhân của Nhị Môn. Tề Văn có một người con trai tên Tề Vũ, sau này chính là cha của Tề Như Hoa. Điều này chúng ta không nhắc tới nữa! Nhưng còn Nhất Môn? Tề Môn Sanh không có vợ, cũng không có con, vậy làm sao lại đột nhiên có một người cháu trai nối nghiệp chứ? - Không đợi Mặc Uyển tiêu hóa hết đống thông tin vừa được cung cấp, Minh Thần đã chậm rãi nói tiếp. - Lại bàn tới mối quan hệ giữa Tề Môn Sanh và Vũ Phẩm. Theo như tôi được biết thì cả hai đều nằm trong Ngũ Long hội ngày xưa, vậy tức nghĩa là mối quan hệ hai bên không tệ! Mà không biết là cô có nhận ra Vũ Phẩm này, chính là người của Vũ gia Bạch Vũ bây giờ không?? - Giọng y mềm mại mà tinh ranh như một con rắn, từ tốn gặm từng chút một những câu hỏi trong lòng Mặc Uyển, khiến cô cảm giác như bản thân đang nằm trên thớt mà mặc người xâu xé. - Làm sao cậu biết? - Đó chính là câu mà Mặc Uyển đã có ý định hỏi từ lúc ở Tề Môn gia, khi bốn nam nhân kia gặp nhau. Liệu Vũ Phẩm đó có liên quan gì đến Vũ Gia của Vũ Vương Phong hay không? Và bây giờ khi nhận được câu trả lời rồi cô vẫn không khỏi bàng hoàng kinh ngạc. - Đặt giả sử việc Vũ Phẩm sau khi rời khỏi Ngũ Long đã ngay lập tức xuất gia, những giấy tờ và tư liệu khác đều không nhắc tới việc y có lập gia đình. Mà Vũ gia suy cho cùng cũng có lịch sử mấy trăm năm, không thể cứ như vậy mà kết thúc được, chính vì thế Vũ Phẩm mới quyết định nhận nuôi hai đứa trẻ, khả năng cao chính là Vũ Vương Phong và anh trai hắn, Vũ Trình Phong... - Lúc này Mặc Uyển như được khai sáng, mọi khúc mắc và bí ẩn trong lòng dần dà được giải thích theo một chiều hướng vô cùng đơn giản và logic. Cô đọc hồ sơ của Vũ Vương Phong, phát hiện cái chết của Vũ Trình Phong anh trai hắn vô cùng kì lạ. Đường đường là một Đại thiếu gia cao cao tại thượng, vậy mà khi chết lại chỉ được ghi lại một vài dòng ngắn ngủi. "....Vũ Trình Phong là cháu nội của Vũ Phẩm, trưởng tôn của Vũ gia. Nhưng trong một lần theo ông nội và em trai về thăm quê cũ, tức là Sa Châu, thì gặp hỏa hoạn và chết trong đám cháy vào tối ngày 2/5/Xxyz...." - Vậy nên tôi đặt giả thiết rằng, Tề Môn Thiên Sách chính là người anh trai bí ẩn của Vũ Vương Phong, Vũ Trình Phong! Mà sau khi gặp hỏa hoạn đã mất trí nhớ nên Vũ Phẩm đã giao y cho Tề Môn Sanh chăm sóc! - ------------------------------ - Cậu ta đã nói vậy sao? - Tiếng nước róc rách trong nhà tắm dừng lại, thay vào đó là giọng nói trầm thấp quen thuộc của Lý Hạo. Hắn quấn hờ chiếc khăn bông dài quanh hông, thong thả bước ra. Mặc Uyển ngồi trước bàn trang điểm lớn, chuyên tâm dán mặt nạ. Khóe mắt phượng cong lên, môi đỏ khẽ mở ra. - Phải, chẳng biết tìm thông tin từ đâu ra, em đã nghe Hoắc Minh Thần nói vậy đấy! - Cô nhẹ tay vuốt những nếp nhăn trên mặt, thầm than thở bản thân có phải đã già đi nhiều rồi hay không? Dạo hay Mặc Uyển vì bận rộn công việc mà quên bén mất chăm sóc bản thân. Nay được dịp nghỉ ngơi, liền tranh thủ tân trang nhan sắc một chút. - Cậu ta suy cho cùng cũng chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, làm sao mà có thể biết tới những chuyện như vậy chứ? - Hôm qua khi nghe tận miệng Hoắc Minh Thần thốt ra những lời như vậy, Mặc Mặc Uyển trong chốc lát đã quên mất rằng cậu ta chỉ là một thiếu niên 18 tuổi vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Và hiện tại Lý Hạo cũng suýt thì quên bén mất điều này - Hoắc gia có một tổ chức riêng mà? Phải không? - Lơ đãng liếc mắt nhìn sang Mặc Uyển, Lý Hạo lại vô tình thu gọn sự ngập ngừng trong từng hành động cử chỉ của cô vào tầm mắt. Hóa ra là vẫn để ý việc này! - Nếu tôi nhớ không nhầm thì là Phantom! - Từ ngày trở về sau vụ tai nạn, Mặc Uyển luôn canh cánh trong lòng lời hứa với Hoắc Minh Lôi, giống như là tự áp đặt một nhiệm vụ bắt buộc lên chính mình vậy! Cô âm thầm tìm kiếm tung tích em trai y, vậy mà đến thời điểm cậu ta xuất hiện, chiếc nhẫn này vẫn không được trả lại. Đáy mắt Mặc Uyển xao động như sóng biển lúc bão tố, rồi lại lặng yên như mặt hồ mỗi sớm thu. Dù đã ngấm ngầm thúc nhận nhưng Mặc Uyển vẫn cảm thấy áy náy trong lòng. Vì cô mà Hoắc Minh Lôi mới chết... Lý Hạo nhìn cô, rồi lại thở dài một tiếng, nhẹ nhàng bước tới bên cạnh. Hắn cầm chiếc máy sấy trên bàn lên, từ tốn thổi tung mái tóc ướt át đang nhỏ nước của Mặc Uyển cô. - Nếu cậu ta đã muốn em giữ thì cứ giữ đi, đến một thời điểm nào đó cậu ta sẽ tự lấy lại mà thôi! - Ghé thấp đầu đặt lên bờ vai thon gầy, hắn dịu dàng thì thầm bên tai tựa như một liều an thần xoa dịu đi những lo lắng và bứt rứt trong lòng cô.