Chương 58: {Rượu mời - Rượu phạt}

Siết chặt chiếc điện thoại trong tay, Hoắc Minh Thần nhanh chóng rảo bước về phía phòng bệnh VIP phía cuối hành lang bệnh viện. Hiện tại đã là 8h sáng, chuyến hành trình trở về từ cuộc gặp gỡ ban nãy gần như đã rút kiệt sức lực của y. Nhưng phía trước vẫn còn một chuyện nhất định phải hoàn thành, Minh Thần y không thể không gấp rút một chút. Hai tên vệ sĩ to con đang thủ trước cửa phòng, nhìn thấy y cũng không hề chuyển sắc. - Thư ký Hoắc tự* là gì? - Một trong hai gã cười nhạt, không kiêu ngạo không siểm nịnh hỏi một tiếng. Hoắc Minh Thần cũng nhếch mi, bình thản trả lời. - Không có tự, chỉ có húy** - (*) ngày xưa người ta tránh gọi tên thật của nhau, nên nam nhân khi đến tuổi trưởng thành sẽ có một tên tự để gọi thay cho tên thật. (**) hay gọi cách khác chính là tên thật, ngày xưa chỉ có các tiền bối, trưởng bối hoặc những người có địa vị cao hơn mới có thể gọi húy của người kia. Nhận được đúng mật mã, hai gã vệ sĩ liền ngoan ngoãn lùi sang một bên để Hoắc Minh Thần có thể thuận tiện tiến vào bên trong. Giống như không khí u ám và lạnh lẽo ngoài hành lang, trong phòng bệnh cũng chẳng có nổi một hơi ấm. Bầu không gian yên tĩnh đến mức Hoắc Minh Thần cảm tưởng bản thân có thể nghe thấy tiếng tim mình đập từng nhịp. Đảo mắt nhìn quanh, mọi vật đều giống hệt như ngày hôm qua. Giỏ hướng dương trên bàn vẫn rực rỡ, dĩa trái cây mọng nước vẫn chẳng xê dịch một ly. Thứ thay đổi duy nhất chỉ có người đàn ông mặc đồ bệnh nhân ngồi trên giường. So với mấy hôm trước, khuôn mặt tuấn tú đã hồng hào lên ít nhiều. - Vũ thiếu... - Giọng Hoắc Minh Thần nhẹ như lông vũ, tựa hồ như không muốn bức tranh thủy mặc rực rỡ ánh dương kia bị phá vỡ. Nhưng Vũ Vương Phong vẫn dời mắt khỏi cuốn sách trên tay, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn. - Mọi việc thuận lợi chứ? - Thanh âm lành lạnh đó vang lên, khiến thứ ấm áp ngoài kia như đóng băng lại. - Đều tốt cả, nếu không có sự giúp đỡ của ngài, e rằng bây giờ tôi đã thịt nát xương tan rồi! - Y vừa khách sáo nói vừa tiến tới đưa chiếc điện thoại cho Vương Phong. Lại gần mới thấy, người đàn ông trước mặt y đã gầy đi rất nhiều, hai gò má nhô cao, làn da tái nhợt đến mức nhìn thấy rõ cả mạch máu phái dưới, mái tóc đỏ xơ xác đã lâu không được chăm sóc. Hoắc Minh Thuần gần như đã không còn nhận ra một Vũ tổng yêu nghiệt mà ngạo mạn, ngang tàng chốn hắc đạo nữa rồi. Giờ đây hắn lại dịu dàng mà ôn nhu đến lạ thường. Bệnh tật cũng có thể khiến con người ta thay đổi nhiều đến thế này hay sao? - Đừng cảm ơn tôi, người cậu nên cảm ơn phải là Bộ trưởng Cổ cơ! - Vũ Vương Phong không nhận ra sự biến hóa trong đáy mắt của Minh Thần, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên chiếc điện thoại trong tay. Hắn thao tác, mở lên một đoạn hội thoại ngắn. Chẳng có gì xa lạ, chín là cuộc trò chuyện giữa Hoắc Minh Thần và Riddle trong căn biệt thự bỏ hoang kia. - Hoắc Minh Thần, tất cả những chuyện này đều là do sự bồng bột thiếu chín chắn của tôi ngày xưa gây ra. Mà cuộc chiến này lại là điều không thể nào tránh khỏi. Thứ duy nhất tôi có thể làm để chuộc lỗi là cố kiềm chân nó lại một chút nữa thôi để mọi người có thể chuẩn bị... - Tùy tiện dựa người vào thành giường, Vũ Vương Phong hạ chiếc điện thoại xuống, bình thản nói tiếp. -...Nhưng hiện tại cậu thấy đấy, Vũ Vương Phong tôi đã thành người tàn tật rồi, ngay cả đi cũng không nổi thì làm gì có sức mà chạy trốn nữa? Vậy nên sau này nếu bọn chúng có lấy cô ấy ra để đe dọa, thì tôi cầu xin cậu, thà hãy để tôi thế thân chứ đừng khiến cô ấy bị thương tổn, được chứ? - Sống mũi của Minh Thần chợt cay xè. Y chớp mắt, cố ngăn dòng nước mắt chảy xuống. Hóa ra trên đời này vẫn còn một thứ tình cảm thầm lặng như vậy. Hóa ra tình cảm của y so với nam nhân kia, chỉ là một hạt cát giữa sa mạc mà thôi! Hoắc Minh Thần cười gượng, cố giữ vững vẻ mặt thản nhiên của mình. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng khẩn cầu của Vũ Vương Phong, ánh mắt bất đắc dĩ nhưng hoàn toàn thỏa mãn của hắn, y không thể không nghiến răng. - Vũ thiếu...ngài đừng nói chuyện xấu nữa, cái gì mà thế thân chứ? Cả Vũ gia chỉ còn một mình ngài mà thôi... - Nhưng Vũ Vương Phong chỉ nhàn nhạt lắc nhẹ đầu. Hắn mỉm cười, khẽ liếc một sấp giấy mỏng bên cạnh. - Vũ gia sẽ gặp được một người lãnh đạo tốt hơn...tôi sống trên đời này, chẳng còn gì để luyến tiếc nữa rồi... - Hoắc Minh Thần nương theo ánh nhìn ấy, nhíu mày ngó sang tờ giấy kì lạ nọ. Y ngẩn người, đôi mắt bần thần đến dại đi. Di chúc? Giấy chuyển nhượng tài sản? Cái quái gì vậy? Vũ Vương Phong hắn ta chỉ mới có 21 tuổi, vậy mà đã chuẩn bị cả di chúc rồi sao? - Riddle vốn biết Lưu Phất Nhiên là một người rất quan trọng với Mặc Uyển, lại càng biết cô ấy là trân báu của tôi. Có được Phất Nhiên sẽ có được Mặc Uyển, mà có cô ấy sẽ có được tôi. Vậy nên ngay lập tức hắn ta liền vạch kế hoạch thâu tóm Phất Nhiên, chỉ là chờ rất lâu rồi thời cơ vẫn chưa tới. - Chậm rãi nói ra từng suy tính của bản thân, ngay cả một cái chớp mắt Vương Phong cũng không thèm nhúc nhích. - Có lẽ hắn ta đã ăn may khi vô tình tóm được Anh Kiều, người có mối quan hệ tương đối thân thiết với Lưu Phất Nhiên, vì vậy mới nhân cơ hội lợi dụng cô ấy để tóm cả Túy Kiêu lẫn Phất Nhiên. Vốn định bắt ba người đó để làm con tin, mục đích chính là để dồn tôi vào đường cùng. - Điều này người của Phantom đã sớm báo cho Hoắc Minh Thần biết, nhưng chẳng phải bây giờ cả ba người bọn họ đều đã trở về hết rồi sao? Dù không mấy lành lặn, nhưng cũng đã là giữ được mạng rồi. Với lại nếu tên Riddle đó trả thù cho cha hắn thì người hắn nên bắt phải là Vũ Phẩm chứ? Hà cớ gì lại đi bắt Vũ Vương Phong??? Chẳng lẽ nào....lại là lý đại đào cương*??? Không phải chứ???? - Theo như tôi đoán thì chắc là như vậy! Nhưng có lẽ vẫn còn một lý do khác - Dường như Vương Phong đã nhìn thấu hết những suy đoán trong lòng Minh Thần, lẳng lặng đồng ý. - Vẫn còn sao? Là gì? - (*) là kế thứ 30 trong 36 kế sách của Tôn tử, chính là dùng cây lý chết thay cây đào. Người lớn làm tội lại bắt kẻ nhỏ chịu thay. Ý rằng ngày xưa Vũ Phẩm giết Lucious nên bây giờ Riddle cũng giết Vũ Vương Phong để trả thù cho cha. - Cậu từng làm cho Lucifer, chắc hẳn phải biết Mẫn Ly đúng không? - Bỏ qua vấn đề làm sao Vương Phong hắn lại có thể biết được chuyện Hoắc Minh Thần là người của Lucifer, vấn đề chính ở đây là cô gái tên Mẫn Ly kia. Quả thật là có chút ấn tượng. Cô ta là người bên cạnh của Riddle, nổi tiếng khắp tổ chức là nữ nhân được sủng ái nhất từ trước đến nay. Nhưng không phải gần một năm trước khi được gài vào Lý Quảng thì đã chết mất xác rồi hay sao? Riddle cũng vì chuyện đó mà trở nên điên điên cuồng cuồng đấy thôi? - Cô ta chính là hôn thê của Riddle, cách đây 10 tháng đã bị tôi cho người cạo trọc đầu, bẻ gãy hết răng, thiêu cháy và vứt xác đi rồi! - Nói ra một loạt những từ ngữ đáng sợ đó nhưng Vũ Vương Phong lại không hề có chút run rẩy hối lỗi. Giống nhau chỉ đang bàn chuyện hôm nay nệ ăn gì vậy. Mọi thứ dường như được khai sáng. Thì ra ngoài lý do bị thâm cừu đại hận của các tiền bối trước liên lụy thì vẫn còn một lý do khác. Riddle yêu Mẫn Ly thật lòng, nhưng cô lại bị Vũ Vương Phong giết đến mức không toàn thây. Chính vì thế Riddle hắn ta mới ghi thù, quyết nợ máu phải trả bằng máu. Giờ thì Hoắc Minh Thần đã biết, cô gái tối hôm qua y thấy đứng cạnh Jiang và Riddle chính là một bản sao của Mẫn Ly. Tên Riddle đáng thương đó hẳn là vẫn còn vấn vương vị hôn thê của mình, mãi mãi chìm đắm trong ảo tưởng rằng cô ấy chưa từng chết. - Tôi giết tình yêu cả đời của hắn...chính vì thế chuyện hắn muốn kéo tôi theo để bồi táng cũng chẳng có gì lạ! Nhất tiễn hạ song điêu*, một lúc diệt cả hai mối thù, chuyến này hắn ta cũng lời quá rồi... - Lời này của Vũ Vương Phong mang theo một chút chế giễu, nhưng Hoắc Minh Thần chẳng biết rằng gắn đang chế giễu Riddle, hay là mỉa mai chính bản thân mình nữa! - Nhưng tôi lại sợ rằng hắn sẽ kéo cả Mặc Uyển theo, mà với tính cách của cô ấy, nhất định sẽ vì tình nghĩa mà chịu đòn thay tôi.... - Giọng Vũ Vương Phong nhỏ dần, rồi từ từ chỉ còn lại một tiếng thở dài. "Cốc...cốc...cốc" - Vũ thiếu...đến giờ uống thuốc rồi!- Tiếng động bên ngoài cắt ngang cuộc trò chuyện của cả hai. Được sự đồng ý của Vũ Vương Phong, một gã vệ sĩ trẻ tuổi bước vào, trên tay là một khay sắt đựng thuốc.