Chương 72: Thế giới thứ tư: (2)

Túy Hựu Hà Phương (Say Thì Có Làm Sao)
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Kiều Quảng Lan xuống khỏi giường, gõ thành giường, Lộ Hành mở mắt nhìn hắn. Kiều Quảng Lan nói: "Một quãng thời gian không gặp, bản lĩnh anh tăng ghê nhỉ? Anh đang luyện thần công cái thế gì trên giường sao?" Lộ Hành cười cười, đột nhiên cảm xúc thay đổi tốt hơn một chút, anh tốt tính nói: "Hôm nay tôi phải làm nhiều thủ tục quá, còn chưa kịp mua chăn nệm." Kiều Quảng Lan nói: "Anh có thể ra khách sạn ở." Lộ Hành nói: "Cậu thấy tôi ngủ ván giường cứng cậu có đau lòng không? Nếu thế, chi bằng cậu chia cho tôi nửa cái giường đi, tôi sẽ cố để phối hợp với cậu là được rồi." Kiều Quảng Lan cười lạnh một tiếng vẫn không thấy hả giận chỉ có thể cam chịu bày ra vẻ mặt hằm hằm nằm lại giường, giường chấn động rung lên một cái. "Nhét người vào được rồi thì cố mà ngủ, không ngủ được thì đi mà ngủ ván gỗ của anh đi!" Hắn nghiêng người bọc kỹ chăn, thật sự ngủ. Có lẽ là do nghĩ đến Lộ Hành nằm bên cạnh phải chịu khổ nên hắn cực kỳ sướng. Cảm giác này làm cho hắn ngủ cực ngon, không giống như cảm giác trằn trọc khó ngủ hồi đầu hôm. Sáng sớm tỉnh dậy, Kiều Quảng Lan vừa bước xuống giường đã ngửi được mùi đồ ăn. Lộ Hành đã ăn mặc chỉnh tề ngồi ở bên cạnh bàn đọc sách. Ánh nắng ban mai chiếu lên gò má má đẹp trai của anh lộ ra một loại cảm giác ấm áp như ngọc, nhân mô cẩu dạng*. *Một câu thành ngữ TQ thường dùng để cà khịa: Vẻ bề ngoài thì là một con người nhưng cách hành xử lại y như con chóa. Kiều Quảng Lan lườm anh một cái, Lộ Hành thấy hắn ngồi xuống, liền nói: "Tôi mua đồ ăn sáng." Kiều Quảng Lan vừa muốn đáp "Vậy ngài đây tự mình thưởng thức đi, tôi sợ có độc", Lộ Hành đã dùng đũa gặp lên một chiếc bánh tiêu cắn một miếng rồi nói: "Ừm, ăn ngon ghê —— Kiều Quảng Lan, tôi báo với cậu một tiếng, hôm qua tôi bận quá chưa đi nhận thẻ cơm được nên dùng tạm của cậu, bữa cơm hôm nay cậu mời khách nha. Nếu cậu không ăn vậy càng tốt, hai phần này tôi sẽ..." Kiều Quảng Lan hít sâu, bước xuống giường mà không nói thêm lời nào, rửa mặt, rồi ăn sáng! Trên mặt Lộ Hành xẹt qua một chút ý cười nhẹ đến mức không thể nhận ra. Anh mua hai phần đồ ăn thế nhưng bỏ hai phần vào một chỗ để hai người cùng ăn chung. Lộ Hành đã biết Kiều Quảng Lan khá thích ăn rau trộn đậu phộng, thế nhưng không thích rau cần tây trong đó, lúc ăn hắn sẽ gắp rau cần ra rồi mới ăn. Lúc đang ăn, cửa ký túc xá mở ra, có một chàng trai cao gầy bước vào. Làn da cậu ta có chút sẫm màu, ngũ quan thì không tính là khó coi, thế nhưng không biết có phải là vì gầy quá hay không, tổng thể lại làm cho người ta một loại cảm giác trông như kiểu má khỉ miệng nhọn. *Là kiểu tướng hai gò má cao, hóp vào, hàm răng bị hô chìa ra trông y như con khỉ đột.