Chương 275: Đối tượng phỏng vấn

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Vương Quốc Hoa đang trên đường về huyện, hắn nhận được điện của Ngô Ngôn. Ngô Ngôn gọi tới nói về đoàn kịch tỉnh. Nghe đối phương nói với giọng mập mờ, Vương Quốc Hoa dừng xe lại ven đường rồi có chút khó chịu: - Cô có thể nói trực tiếp ra không? Ngô Ngôn nghe xong không sợ mà chỉ cười giải thích: - Một giám đốc họ Viên ở thị xã xuống cổ vũ đoàn kịch không ngừng vây quanh trưởng đoàn Mộ Dung. Trưởng đoàn Mộ Dung tìm tôi hỏi bao giờ ngài về? Vương Quốc Hoa lúc này mới biết. Hắn buồn bực nói. - Tôi nói với cô có thể đặt tâm tư vào công việc không? Làm tốt công việc của mình, quản nhiều như vậy làm gì? Nói xong hắn dập máy tiếp tục lái xe lên đường. Đối với Mộ Dung hay chị em Liên Mai, Vương Quốc Hoa không có suy nghĩ gì mấy. Nhiều gái sẽ thêm phiền phức, sung sướng trong lúc nhất thời nhưng sau này thì sao? Nghĩ tới đây Vương Quốc Hoa không khỏi thầm nhắc nhở mình. Về tới huyện, Vương Quốc Hoa dừng xe lên lầu. trên đường có không ít người chào hỏi hắn. Hắn vừa đến cửa văn phòng, Ngô Ngôn và Mộ Dung cũng cùng lúc xuất hiện. Nói vài câu khách khí, Vương Quốc Hoa mở cửa mời hai người vào. Ngô Ngôn cười nói: - Thì ra vừa nãy lãnh đạo đang trên đường về, sớm biết vậy thì không gọi điện. Vương Quốc Hoa thầm nghĩ cô ả này càng lúc càng to gan nên tức giận nói: - Không nói nhảm. Ngô Ngôn hoảng sợ im miệng. Vương Quốc Hoa gật đầu nói với Mộ Dung: - Trưởng đoàn Mộ Dung có việc gì vậy? Mộ Dung đang lo Vương Quốc Hoa ngoài mặt mắng Ngô Ngôn thực ra là nhằm vào mình. nghĩ tới mình vì trốn Viên Hữu Phương nên chạy tới đây, Mộ Dung thật ra khá ngại Viên Hữu Phương. Mộ Dung biết mục đích của những người như Viên Hữu Phương chính là ngủ với mình, chán là bỏ nên Mộ Dung cũng khá bài xích Viên Hữu Phương. - Tôi tới xin chỉ thị việc xuống xã, ngài có chỉ thị gì không? Mộ Dung có chút lo lắng nói. Vương Quốc Hoa thấy mặt cô như vậy nên hắn trừng mắt nhìn Ngô Ngôn sau đó nói: - Như vậy đi, tất cả diễn viên mỗi ngày trợ cấp 30 đồng. Nhân viên xuống xã biểu diễn thì thêm 10 đồng, diễn xong là phát. Chuyện này Ngô Ngôn phụ trách. Ngô Ngôn vội vàng nói: - Vâng, tôi đi làm ngay. Vương Quốc Hoa nói tiếp với Mộ Dung: - Còn có chuyện nữa không? Mộ Dung lại giật mình bởi vì Vương Quốc Hoa nói đúng vào ý đồ cô tới đây. Cô có cảm giác như mình bị nhìn thấu nên chột dạ. Mộ Dung cố nở nụ cười: - Còn muốn phiền lãnh đạo cho hai chiếc xe. - Xe đưa đoàn xuống đây đâu rồi? Vương Quốc Hoa khó hiểu hỏi, Mộ Dung có chút giật mình nói: - Sau khi đưa xuống đã về luôn, chẳng lẽ bọn họ không nói chuyện với ngài? Vương Quốc Hoa nhìn Ngô Ngôn, Ngô Ngôn vội vàng giải thích: - Chuyện này tôi còn tưởng là… Vương Quốc Hoa xua tay chặn ngang: - Được rồi, không cần Thượng Hải. Vương Quốc Hoa cầm máy gọi cho Lãnh Hân: - Lãnh Hân, cô làm gì vậy hả? Sao xe lại về mà không nói một tiếng? Lãnh Hân nghe thấy Vương Quốc Hoa không hài lòng nên lo lắng nói: - Đừng giận, để tôi đi hỏi một chút được không? Vương Quốc Hoa cười lạnh nói: - Bỏ đi, tìm vài chiếc ở thị xã Bắc Câu cũng không có gì khó. Tôi chỉ là cảm thấy không nên làm như vậy. Vừa nói Vương Quốc Hoa dập máy nhìn Ngô Ngôn đang mấp máy môi định nói gì đó. Hắn vừa tức vừa buồn cười. - Cô có thể chuẩn bị xe? Ngô Ngôn nói: - Bến xe huyện có xe. Vương Quốc Hoa cười khổ nói: - Theo tôi biết bến xe huyện toàn xe chạy chuyên tuyến mà cũng cho thuê sao? Bọn họ có thể lấy xe gì ra để dùng? Ngô Ngôn đang định giải thích nhưng bị Vương Quốc Hoa chặn lại: - Bỏ đi, cô không cần nói. Nói xong Vương Quốc Hoa lại gọi một số: - Lão Diêu, là tôi, phiền anh giúp một chút. Chuẩn bị hai xe 16 chỗ, mới một chút, ừ, được, nhiều nhất 10 ngày. Nói xong công việc, Diêu Bản Thụ chuyển đề tài: - Quốc Hoa, nữ bạn học của cậu đến cục tìm cậu, tôi nói cậu về huyện. Cô ả khá thất vọng nhờ tôi chuyển lời tới cậu là cô ta về. tôi đang định gọi báo cho cậu. Vương Quốc Hoa sớm đoán ra nên hắn thản nhiên nói: - Không sao, tôi còn có việc. Vương Quốc Hoa dập máy. Chia rẽ người khác là thất đức chẳng qua Vương Quốc Hoa không nhịn được lại thấy vui vẻ. Không để chuyện này ở trong lòng, Vương Quốc Hoa quay đầu lại nói với Mộ Dung: