Chương 363: Tranh đoạt

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
- Về rồi à? Trong bóng truyền tới giọng của Vương Quốc Hoa, Mạnh Vũ Vi có chút lo lắng nói. - Làm anh tỉnh à? Vương Quốc Hoa cười lắc đầu nói: - Không phải do em, uống nhiều nước nên buồn đi vệ sinh. Hắn vừa nói vừa xoay người xuống giường, Mạnh Vũ Vi vội vàng bật đèn. Lát sau Vương Quốc Hoa về, Mạnh Vũ Vi ở trên giường rất nhanh thay bộ váy ngủ màu đen gợi cảm. Mạnh Vũ Vi có chân dài, eo thon, dáng người quả thật rất đẹp, nhất là đôi chân dài trắng như ngọc khép lại không có một khen hở. Vương Quốc Hoa ra vẻ không phát hiện nói. - Nằm vào trong một chút. Mạnh Vũ Vi hừ một tiếng nằm vào trong, Vương Quốc Hoa lấy thuốc ra, Mạnh Vũ Vi rất nhanh tay đoạt lấy bật lửa. Nằm song song, Vương Quốc Hoa nói. - Lâm Tĩnh có ý gì? Mạnh Vũ Vi đưa cánh tay trắng nõn vẽ vẽ trên ngực hắn, miệng nhỏ giọng nói. - Dương Quốc Minh từ quận Hồng Sam đi ra, Lâm Tĩnh hy vọng có ai đó tạo sóng gió ở Hồng Sam, đó là ổ của Dương Quốc Minh, có thể nắm được nhược điểm của hắn là tốt nhất. - Nực cười, yêu cầu của Lâm Tĩnh có phải quá cao không? Dựa vào gì mà anh phải làm không công cho ả? Vương Quốc Hoa theo thói quen đưa tay xuống dưới đôi chân dài kia, Mạnh Vũ Vi khẽ ừ một tiếng hơi mở chân ra. - Anh coi như giúp em được không…. - Chuyện Miêu Vân Đông anh đã đáp ứng giúp, đó là nể mặt em. Vương Quốc Hoa nhắc một câu. Mạnh Vũ Vi mặt đỏ ửng khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, người bắt đầu giãy dụa nhưng vẫn ra vẻ kiên cường. Cuối cùng Mạnh Vũ Vi không nhịn được cầu xin tha thứ. - Em có thể đáp ứng có hạn. - Sớm nói như vậy có phải tốt không? Mai anh sẽ nói chuyện này với Lâm Tĩnh. Vương Quốc Hoa hừ một tiếng tay ấn xuống ngực đối phương, Mạnh Vũ Vi rất phối hợp cởi váy. …. Lâm Tĩnh có chút đau đầu, đêm qua cô ngủ không ngon. Mấy ngày nhận chức Lâm Tĩnh mới cảm thấy được sự cường đại của Dương Quốc Minh ở thị xã Giang Đông. Hai hội nghị ban bí thư, một hội nghị thường ủy mà Lâm Tĩnh không chiếm chút ưu thế nào. Nếu không phải bí thư thị ủy có quyền định đoạt, Lâm Tĩnh căn bản không thể đấu lại đám người do Dương Quốc Minh cầm đầu. Bên chính quyền như một cái thùng, bên thị ủy thì phó bí thư Đảng đàn Nam Phương cũng cầm đầu mấy người, chỉ cần khi họp đều bỏ phiếu trắng, còn lại đều là ủng hộ Dương Quốc Minh. Lâm Tĩnh nhìn thoáng qua Mạnh Vũ Vi mặt mũi hồng hào, cô khó hiểu hỏi. - Vừa nãy chị còn thấy lạ sao vẻ mặt em hôm nay lạ thế, gặp việc gì tốt à? Mạnh Vũ Vi mặt không chút thay đổi nói. - Gì chứ, người ta sáng sớm tắm nước nóng, trang điểm mới ra ngoài mà. Lâm Tĩnh ồ một tiếng nhắm mắt lại lấy tay vỗ vỗ đầu. - Em cảm thấy lát Vương Quốc Hoa tới có thể giúp chị làm việc kia không? Mạnh Vũ Vi nói: - Cái này không chắc, hắn rất hám lợi, phải có gì đó đả động hắn mới được. Lâm Tĩnh thở dài nói. - Em nói đúng, hắn có năng lực, có thể tìm được cách chén ép Miêu Vân Đông. Đáng tiếc hắn không nghe lời. Mạnh Vũ Vi suy nghĩ một chút mới nói. - Nghe nói hắn bây giờ tập trung chính là khu công nghệ cao quận Hồng Sam. Lúc ở Bắc Kinh bạn chị ở bộ Thông tin không phải nhắc tới công ty liên doanh sản xuất điện thoại di động sao? Mạnh Vũ Vi kịp thời dừng lời, Lâm Tĩnh quả nhiên không hài lòng xua tay nói. - Cái này không thể, quá nhiều người nhìn chằm chằm chuyện này. Bạn của chị nói chuyện này chỉ là khoe khoang, đừng mong hắn có thể giúp được gì. - Ồ, thì ra là vậy. Mạnh Vũ Vi ra vẻ hiểu. Mạnh Vũ Vi cười cười lui ra, trong nháy mắt khi đóng cửa không giấu được vẻ đắc ý trong mắt. … Vương Quốc Hoa xuất hiện trước cửa văn phòng Lâm Tĩnh đã là gần 10h sáng. Mạnh Vũ Vi thấy hắn vội vàng đứng lên đưa tay ra hiệu công tác chuẩn bị đã xong. Vương Quốc Hoa hài lòng gật đầu vung tay tới. Mạnh Vũ Vi đỏ mặt xoa mông. - Đừng nghịch thế được không? Vương Quốc Hoa nghiêm trang ho khan một tiếng lớn tiếng nói. - Thư ký Mạnh, chào cô, bí thư Lâm có ở văn phòng không? Lâm Tĩnh nghe thấy thế khẽ cắn môi nhẹ nhàng vuốt bàn lớn tiếng nói. - Vũ Vi, là chủ tịch Vương ư? Đúng thì cho vào đi. Cửa mở ra, Vương Quốc Hoa đứng ở cửa hơi khom lưng cúi đầu nói. - Bí thư Lâm, không làm phiền công việc của ngài chứ? Mạnh Vũ Vi cười khổ đứng lên ngắt lời nói. - Được rồi, cậu đừng ra vẻ với tôi, tôi còn không biết cậu sao, ngồi xuống nói chuyện đi. - Cảm ơn lão lãnh đạo.