Chương 381: Trách nhiệm (1)

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Tâm trạng của Lý Quốc Quang cũng không tốt như bề ngoài. Nguyên nhân rất đơn giản, mảng bảo vệ môi trường do hắn phụ trách quản lý, nếu như Lý Quốc Quang mới xuống nhận chức vài ngày thì thôi, tình hình bây giờ là Lý Quốc Quang đã xuống nhận chức hơn một năm, dù như thế nào cũng không đùn đẩy được trách nhiệm phụ trách quản lý. Lý Quốc Quang đã bình tĩnh lại ngồi vào xe, hắn nghĩ đến cú đấm vừa nãy của Vương Quốc Hoa. Lúc Lý Quốc Quang dùng đầu óc suy nghĩ thì không khó phân tích ra vấn đề. Cơn giận Vương Quốc Hoa xuất phát từ đâu? Chỉ vì mình đưa ra chuyện điều chỉnh phân công sao? Vậy Vương Quốc Hoa hắn quá hép hòi. Vì việc này mà ra tay đánh mình ư? Lý Quốc Quang không thẻ tin đây là nguyên nhân chính. Như vậy nguyên nhân còn lại là rất đơn giản, Vương Quốc Hoa tức vì 10 dân chúng bị bệnh. Nghĩ tới điểm này, Lý Quốc Quang đầu tiên là ngạc nhiên, cảm thấy rất khó tin. Nhưng càng nghĩ hắn càng cảm thấy chỉ có thể là lý do này. Vương Quốc Hoa xử lý sự kiện quần thể này đã đưa ra ba điểm, chẳng khác gì chủ động nhận hết khó khăn vào đầu, đây hoàn toàn trái ngược đạo làm quan. Người làm quan có ai là không đi về phía lợi ích, có phiền phức thì rút ra sau. Càng nhiều quan chức chủ yếu là mặc kệ chỗ tốt, chỗ hỏng, chỉ cần ôm suy nghĩ không làm việc, không phạm sai lầm lấy lý lịch. Loại quan chức này sẽ ngồi được rất lâu. Chuyện hôm nay cách làm bình thường đầu tiên là báo cáo với Miêu Vân Đông, Miêu Vân Đông không ở đây thì Vương Quốc Hoa là chủ tịch quận tới nơi không thể tỏ thái độ, kéo dài chuyện đợi tới khi Miêu Vân Đông về rồi nói tiếp. Hoặc là Vương Quốc Hoa có thể lấy lý do không đến hiện trường, để cấp phó đi xử lý, như vậy còn có đường sống. Nhưng điều Vương Quốc Hoa làm hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của Lý Quốc Quang. Vì thế Lý Quốc Quang không khó đưa ra kết luận. Sau khi Lý Quốc Quang suy nghĩ cẩn thận cảm thấy mình cũng quá là oan uổng. Mình xuống lấy năm kinh nghiệm mà thôi, hắn bảo mình làm gì đó thì các đồng chí khác sẽ nghĩ như thế nào. Lý Quốc Quang trong lòng có dự cảm về trụ sở ủy ban quận lập tức chạy đến văn phòng Vương Quốc Hoa. Quả nhiên Vương Quốc Hoa một mình ở văn phòng. Thấy Lý Quốc Quang, Vương Quốc Hoa bình tĩnh ngẩng đầu nhìn thoáng qua nói. - Ngồi đi. Lý Quốc Quang không hề che dấu cơn oán giận trên mặt, hắn ngồi xuống ghế rồi nói. - Tôi tới để rèn luyện, kiêm nhiệm, chuyện hôm nay làm tôi rất không thích, anh phải có câu trả lời rõ ràng với tôi. Vừa nói Lý Quốc Quang vừa lấy tay chỉ chỉ vào cằm để nhắc Vương Quốc Hoa. Lý Quốc Quang thậm chí còn cảm thấy mình quá rộng lượng, không nói đến chuyện bị đuổi khỏi xe. - Cảm thấy rất oan ức ư? Cảm thấy mình là cán bộ xuống rèn luyện nên không cần phải gánh chịu trách nhiệm hả? Trên khuôn mặt Vương Quốc Hoa hiện ra một tia tàn nhẫn, Lý Quốc Quang không khỏi cúi đầu né tránh. Chờ hắn bình tĩnh lại thì đột nhiên ngẩng đầu căm tức, Vương Quốc Hoa đứng lên cười lạnh nói: - 10 bệnh nhân bị máu trắng, đây là thành tich sau một năm phụ trách quản lý phòng bảo vệ môi trường của anh hả? Anh đây là đang phạm tội. Nếu không phải nể mặt Sở Sở thì tôi đã đề nghị thị ủy truy cứu trách nhiệm của anh. Vương Quốc Hoa nói không nhanh, giọng điệu không quá nghiêm khắc nhưng từng chữ đâm vào tận tim. Lý Quốc Quang vốn đầy tự tin nhưng giờ phút này lại lộ ra vẻ kinh hoàng. Đúng, hắn xuống kiêm chức, nhưng quy định pháp luật và kỷ luật Đảng có nói cán bộ kiêm chức không cần gánh chịu trách nhiệm phụ trách quản lý sao? Nói cách khác, hôm nay Vương Quốc Hoa chủ động ôm chuyện thực tế là gánh trách nhiệm cho Lý Quốc Quang. Suy nghĩ cẩn thận điểm này, Lý Quốc Quang không dám ngẩng đầu lên, càng không dám nhìn thẳng vào ánh mắt bình tĩnh kia của Vương Quốc Hoa. - Anh nghĩ biện pháp điều đi đi. Vương Quốc Hoa thở dài một tiếng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. - Không thể cứu vãn sao? Lý Quốc Quang hỏi một câu, trong lòng hắn biết rõ nếu mình chủ động xin đi chẳng khác nào thừa nhận thất bại cùng sai lầm. Người nhà ra mặt thì không khó đảm bảo được hắn binh an, nhưng cuối cùng là mang sỉ nhục rời đi, Lý Quốc Quang không cam lòng. - Anh có thể cứu vãn mười mạng sáng không? Trong đó có ba trẻ em.